Chuyện thường ngày 2

Đôi khi Giật Mình tỉnh giấc bởi những thứ Đơn giản lắm

Khi đang trong một trạng thái hỗn độn ko xác định – bạn bị 1 cú hích đẩy bạn đi, 1 thứ nhỏ rất nhỏ – khiến bạn tỉnh giấc – ko mơ mộng, chẳng hoang mang hay lăn tăn gì nữa

Bạn ko tự huyễn hoặc mình hay phải suy nghĩ, suy diễn nhiều thứ nữa. Bạn biết chắc chắn vị trí của bạn ở đâu. Bạn biết mình ko thể sống những ngày coi nó như là Home của bạn, coi những người bên cạnh như Bạn bè – tri Kỷ nữa. Bạn ko thể coi nó là Lẽ sống của bạn được nữa

Bạn nhận ra mình quá ngờ nghệc khi tự vẽ lên nhiều thứ trong cái đầu thik tưởng tượng của mình

bạn nhận ra bạn đang tuyệt đối hóa mọi thứ trong cuộc sống này

Hnay bạn nhận được lời cảnh báo từ 1 người thân – cảnh báo về việc sao có bao nhiêu bạn cứ show hết ra bấy nhiêu cho người ta thấy vậy

Bạn biết thừa bạn có khả năng diễn giỏi mà – chỉ cần bạn xem nó là chỗ cần phải diễn, là sàn diễn của bạn –

Bạn chỉ cần muốn điều đó, bạn sẽ làm được!

Sao bạn cứ thích cố chấp với những nguyên tắc, những thứ tuyệt đối hóa giá trị của mọi thứ

Sau tất cả, sau những câu chuyện thường ngày, sau những va vấp, đổ vỡ, thất vọng – bạn phải đủ hiểu cs này đâu có gì là tuyệt đối phải ko? Bạn biết thừa chuyện đó mà bạn cứ cố bấu víu lấy những mảng ghép đã vỡ vụn làm nhỉ. tất cả chỉ làm Tim bạn thêm đau, đầu bạn thêm Rối, bạn Mệt Mỏi.

Bạn Tin tuyệt đối, bạn yêu thương tuyệt đối, bạn trân trọng tuyệt đối, bạn thành thực tuyệt đối với những cảm xúc của mình và biểu cảm ra bên ngoài vậy. Và rồi đổi lại, sẽ có lúc bạn nhận ra mình quá đỗi ngờ nghệch. Bạn tổn thương, bạn bế tắc vì chính những cảm xúc bị phản bội . Thực sự thì chẳng có ai phản bội niềm tin của bạn hết á – chỉ có bạn đặt niềm tin tuyệt đối trong một thế giới mọi thứ chỉ là tương đối mà thôy

 

Bạn có biết, cái thành thực hay những cái niềm tin của bạn , cái cách bạn biểu cảm làm mệt mỏi, khó chịu mọi người

Hãy làm mọi người mỉm cười, bằng cách mỉm cười với mọi người – dù nụ cười đó có giả dối – có ko thành thực, thì nó cũng giá trị hơn rất nhiều với 1 bộ mặt ủ dột hoặc cứng đơ vô cảm:)

Suy cho cùng thì đã đến lúc bạn trở lại với Sàn diễn của mình oy. Đừng nghĩ chỉ ở bên ngoài mới cần diễn – ngay lúc này, với cuộc chơi mới này – bạn phải diễn & vai của bạn khó hơn rất nhiều. Vì những người xung quanh nhờ những thành thực ngờ nghệch trong việc biểu cảm của bạn, họ đã biết nhiều hơn về bạn.

 

Action, Lên sàn :))))

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s