Khi những đứa trẻ chúng tôi… buộc phải lớn!

Gần 30 năm sống, ở mỗi giai đoạn của cuộc đời tôi đều có những người bạn thân thiết, yêu thương

Tôi quảng giao, nhiều bạn

Vài năm trước, từ công việc, tôi gặp hai đứa bạn thân của tôi bây giờ… 2 thằng trai Hà Nội – bằng tuổi, cứ 87, 88

Va vào nhau trong công việc, rồi từ xa lạ trở thành thân thiết – hồi đó có nguyên cái hội gọi là Hội Anh Em. Hội Anh em 5 người, 4 giai HN và duy nhất 1 đứa con gái tỉnh lẻ – là tôi.

Anh em đến với nhau, gần nhau vì những đợt stress rủ nhau đi nhậu, đi quẩy… tôi tin 2 thằng bạn tới mức say xỉn chẳng lo gì hết. Cũng lần đầu tiên cho phép mình say, mình quậy , vì chẳng lo gì hết – hậu quả thế nào có Anh em dọn dẹp, lo cho hết.

Tôi vẫn thường mô tả, chúng tôi – những đứa trẻ xa nhà – dựa vào nhau mà sống – nương tựa nhau

Tôi có 1 khoảng thời gian daì khủng hoảng, trầm cảm – có lúc đã lao cả ra đại lộ VVK. Nếu ko có hai người anh em ấy tát cho tỉnh, kéo tôi lại – chẳng biết tôi đi về đâu

Chúng tôi – đơn độc, bất ổn, bề ngoai vui vẻ cứng cáp, nhưng sâu thẳm đứa nào cũng đầy những tổn thương với cuộc đời. Chúng tôi, đều là con cả, đều gánh trên vai nhiều nỗi lo, đêu độc lập tới mức khó chịu…

Cứ lẵng lẽ bên nhau, nhưng đứa nào có chuyện thì ở bên cạnh. Im lặng và ở bên cạnh!

Giữa năm nay, sau nhiều tính toán tôi move về ở cùng hai đứa bạn ấy. Cảm giác bớt cô độc khiến tôi yên ổn hơn. Vì dù thế nào, bên cạnh tôi cũng có hai thằng bạn, như gia đình tối ấy…

Năm nay, chúng tôi nhiều thay đổi,

Yên tĩnh hơn, tập trung hơn

Tôi move khỏi công ty cũ, chúng tôi ít đi cùng nhau hơn. Ở cùng nhà nhưng gặp nhau có khi ít hơn. Nhưng quan tâm, quan sát lo cho nhau thì ko đổi.

Hai bạn tôi, đứa nào cũng cô độc, tôi cũng thế.

Nhưng chung tôi cô đơn bên cạnh nhau , cùng nhau lớn…

 

Ở cái khoảng chấp chới 30 tuổi, sự nghiệp có 1 chút – tài sản chưa nhiều – gia đình chưa có – chúng tôi có đôi chút chông chênh. Nhưng bên cạnh nhau, chúng tôi vẫn ổn.

cho đến khi, ngay hôm qua khi bạn tôi phaỉ đối mặt với việc Bố bạn có thể đang Ung thư giai đoạn cuối. Chúng tôi như vỡ òa, những cái vỏ gai góc yên ổn của chúng tôi gần như bị gỡ ra hết

3 đứa chúng tôi, lúc tỉnh thì vẫn ngồi xem MV – chém gió cùng nhau với nỗi lo lắng tronng lằng. Đến khi hết tỉnh, thì ôm nhau khóc…nước mắt cứ thế chảy ra, nức nở bên cạnh nhau.

Chúng tôi hiểu rằng, đến lúc gánh năng gia đình chúng tôi phải san sẻ, gánh vác nhiều hơn

chúng tôi hiểu rằng, ước mơ và mọi thứ trở nên vô nghĩa nếu người thân của mình ko khỏe mạnh, biến cố tới với gia đình

chúng tôi ko thể trốn tránh, chuẩn bị tinh thần từ rất lâu – nhưng vẫn ko thể chuẩn bị , k khỏi bàng hoàng khi nó đến với mình

chúng tôi phải đối măt

chúng tối phải lớn

Ko còn la tuổi trẻ sôi nổi với những quyết định bất cần, chỉ nghĩ cho bản thân

giờ la lúc mọi thứ phải tính toán, lo lắng và kiềm chế hơn rất nhiều

Tôi phải hỏi,

có khi nào chúng ta sẽ rời bỏ SG sôi nổi, back lại với Hà Nội k?

Chắc là, ngay đó rất rất gần rồi. chẳng cần nói, đứa nào cũng có thể hiểu với nhau như thế!

Những đứa trẻ chúng tôi, buộc phải lớn thật rồi!

 

Ngày mai ngay kia, va với cuộc đời, chiến đầu với nó. Vẫn tin, mệt mỏi thì ngồi bên cạnh những thằng bạn này, chúng tối có thể khóc cười, điên loạn cùng nhau. Xong rồi, qua 1 đêm, tỉnh dậy – lại tiếp tục đương đầu với cuộc đời.

Ừ thì tỉnh, ừ thì say

Những đứa trẻ phải lớn, vẫn sẽ tìm cách nương tựa nhau mà sống. Vẫn tin thế!

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s