Những ngày yên ắng quá…

 

 

Những ngày yên ắng quá , Hường ơi?

Chị bạn chat bảo thế – chị bảo cả chị, chị nói cả Hường. Vì cả hơn 6 tháng rồi chị với Hường chẳng gặp nhau, ai cũng co vào ốc đảo của mình, lựa chọn 1 cuộc sống yên ả.

Những hẹn hò khép lại,

Chị k đeo đuổi business, ko nhiều mơ ước

Hường cũng chẳng sôi nổi, nhiệt tình như trước …

Hôm qua chị  gọi hỏi Hường mất tích ở đâu rồi – động lực nào để Hường vào quân đội rèn thân vậy Hường. Rồi chị cũng kể về những ngày yên ắng của chị, chị bảo chị cứ đi ra đi vào, nhàn nhã quá. Nhưng mà đấy là giá trị chị lựa chọn thơi điểm này, để chị có thời gian cho con, chăm sóc gia đình. Rồi một thời gian nữa chị sẽ back lại với chị ngày xưa. Chị bảo lúc này chị chẳng thấy chị đâu hết, cứ như là ai đang sống trong hình hài của chị ấy, nhưng mà chị chấp nhận – vì đến thời điểm giá trị của cuộc sống chính là gia đình – là con cái – ko chỉ xoay quanh bản thân nữa.

Bảo chị là dạo naỳ em cũng yên ắng lắm, chắc đến giai đoạn chín rồi, em chớm già rồi. Em cũng nghĩ về gia đình, về những giá trị của cuộc sống, về kết nối, về nơi em có thể thuộc về. Mà e mới bắt đầu nghĩ thôy, em vẫn chưa biết đâu là nơi em thuộc về. Nên là cuộc hành trình của em chắc vẫn còn dài lắm

Chị bảo ừ, nghĩ đi, good choice rồi, đúng thời điểm rồi, bắt đầu phải tìm kiếm đi.

Dạo này Hường khác lắm,

Chẳng thích hẹn hò, toàn làm cái gì đâu mà deep deep…đọc sách, nói chuyện nhân gian.. rồi tự chuẩn bị cơm đem đi làm như đúng rồi nữa cơ.

Chẳng biết được bao lâu, mà thấy thoải mái, chẳng gượng ép gì, thấy cơ bản chẳng có gì vui cả nên tự lấy việc tự lo cho mình làm niềm vui vậy đi. Mà cũng chẳng biết có vui không, cứ để mọi thứ trôi tự nhiên vậy đó

Hường sợ nhất những ngày trống rỗng & vô định,

Nhưng giờ Hường nghĩ, cũng chẳng sao – thi thoảng cứ như lục bình trôi – để dòng nước đưa đẩy, tới đâu hay đó, tùy duyên vạy đi nhỉ. Rồi tới lúc tỉnh giấc, sẽ tùy cơ mà ứng biến. Cứ tùy duyên vậy đi…

Chẳng buồn drama nữa,

Cũng đau buồn, cũng tổn thương, cũng đang trong một mối quan hệ phức tạp mà Hường có thể viết thành tiểu thuyết. Nhưng mà ko thể drama nữa, Hường cũng k biết cảm xúc của mình là gì nữa…ừ, cứ vậy đi. Đợi ngày mai ngày kia rồi tính.

Ừ mà có khi Hường biết tại sao dạo này mình bớt drama rồi.

Vì cuộc sống có quá nhiều nỗi đau buồn, bất lực ập đến với người thân, với bạn bè của Hường. Đứng trc mọi thứ, thấy cuộc sống này vô thường quá

sân si mà làm gì, drama mà làm gì

Ừ thì, yên ắng một chút

đến lúc chán thì sẽ lại sôi nổi nhé

Hường đã dành cả thanh xuân để cố gắng, để sôi nổi, để thành người bạn của mọi người

Nhưng Hường sẽ dành cả thời thanh xuân còn lại, sống 1 cuộc sống yên ắng hơn, tìm về bản ngã, tìm ra nơi Hường có thể thuộc về …!!!

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s