Em dạo này,

Dạo này em/bạn thế nào…?

Bình thường, vẫn ổn mà!…(smile)

Câu hỏi hay gặp nhất, cũng là câu trả lời hay trả lời nhất thời gian này.

Hường yên ổn quá, lặng lẽ quá…dường như mọi người vẫn chưa quen.

Hường dạo này trầm ổn, bớt vui rồi! Mấy người bao thế…

Chắc là, cái thời nông nổi đã qua … giờ bình tình quá, ngay cả lúc chơi lúc vui vẫn ko hết mình. Làm gì cũng ko hết mình, chơi ko hết mình, cười cũng ko hết cỡ.

Nhưng người thương Hường dạo này nhiều hơn. Hoặc bình tĩnh, trầm ổn có thời gian quan sát, lắng nghe xung quanh thì cảm thấy mình Nhận được nhiều Yêu thương quá. Nhiều người thương Hường vô điều kiện, mà ko thể đáp lại. Cảm thấy may mắn.

Cuộc đời này, đến giờ vẫn chưa có người bạn đời để H dựa dẫm. Nhưng Tri Kỷ, có lẽ Hường may mắn có được nhiều, thật nhiều!.

chiHuong_sunset

Những ngày này, Hường hay hỏi mình muốn gì…

Cảm xúc – lý trí , mọi thứ cứ rối tinh -quấn lấy nhau , rối ren vô cùng …

Cảm giác chơi vơi

Bề bộn

Bối rối…

Ko muốn mình bị Lạc trong mê cung đó. Lại chọn cách im lặng, bình tĩnh, đeo đuổi những thứ của thực tại. Ko nghĩ dài, chẳng lo xa nữa. Tới đâu, hay đó!

Công việc luôn là cứu cánh vô điều kiện cho cuộc sống của Hường.

“Điều tốt đẹp nhất Hường đang làm mỗi ngày này là gì?”

“Là chăm sóc cho cái văn phòng mà Hường đang có trách nhiệm; là chỉ bảo , là đem đến cơ hội & chứng kiến sự phát triển, thành quả của mấy đứa trẻ con Hường đang mentor…”

Hường có thỏa mãn với nó ko?

Cứ đi là phải đến. Có khó khăn thì phải vượt qua. Có đỉnh cao thì cần phải chinh phục. Nên đơn giản là cư đi thôy; thỏa mãn & enjoy với hành trình đã chọn.

Trạng thái tình yêu?

Mơ hồ và khó đoán bắt,

Điều H ghét nhất, là với tình yêu, H ko có khả năng kiểm soát nó; ko có khả năng kiểm soát và tiết chế bản thân. Lý trí trở nên vô dụng! Mọi phân tích, mọi nguyên tắc cứ đặt ra rồi lại tự mình phá vỡ nó.

 

Advertisements

Cái gì không phải là của mình, nhất định không thể giữ !

8/3 được tặng cái cây , đọc hướng dẫn sử dụng rồi nhưng mỗi ngày vẫn tưới cho cây 1 ít nước. Cứ đều đặn tưới ít khi kiểm tra

Đến Hnay check lại thấy nhiều cành đã úa, nghĩ đi nghĩ lại thì check ra nguyên nhân do mình tưới nhiều, nc k thấm hết, đọng ở lá, rồi nó bị úa lá có thể chết cây vì nhiều nước.

Chợt nghĩ, tình cảm cũng vậy. Nếu 1 phía mà chăm bón quá, đặt quá nhiều kỳ vọng nó sẽ thành áp lực, k tiêu hoá nổi, k hấp thụ nổi, gánh nặng k thể vượt qua, rồi thay vì tươi tốt nó trở nên héo úa.

Biết thế nào là đủ? Đọc hướng dẫn sử dụng, nghĩ mình biết cách nhưng thưc tế nó k phải vậy, chăm bón mỗi ngày đòi hỏi sự kiên nhẫn, chăm chút và cả tiết chế.

Mình k trồng cây được!

Mình cungz Ko có sdc một chuyện tình đẹp đc!

Thứ Ko phải của mình, nhất định Ko thể giữ, có cố gắng nắm giữ cũng Ko được.

Duyên với cây chưa tới

Học cách buông bỏ để có được an yên!

Ăn vụng, ăn đồ thừa

Sang nay, Hà Nội rất lạnh…

mưa, lạnh và u ám…

Ngồi trên xe tới văn phòng, trong đầu chỉ luẩn quẩn hình ảnh Về chuyện ăn đồ ăn thừa, cái cảm giác phải ăn thứ đồ ăn thừa- từ đĩa của người khác thật tởm lợm.

chỉ có những người ăn mày, mới đi ăn lại đồ ăn của người khác bỏ lại.

người thứ 3 thường hay được ví như kẻ ăn mày, ăn xin tình cảm, được bố thí cho chút đồ ăn thừa của người khác.

nếu trong câu chuyện 3 ngườii

nguoi chồng là kẻ ăn vụng

ke thứ 3 là kẻ ăn mày, đi ăn đồ thừa – dơ dáy và bẩn thỉu!

Bất chợt nghĩ về thứ k đâu

roi lợm giọng k ăn sáng nổi!!!

Bạn mong gì ở sinh nhật tuổi 30?

30 tuổi,

cái tuổi bạn không còn háo hức vơi sinh nhật như những năm tháng ngoài 20

thanh xuân hối hả đã qua, bạn mong nhưng ngày tháng này trôi qua thật chậm

ban muốn rời xa những ồn ào

,

bạn muốn giấu mình đi trong góc riêng của mình

ban chỉ muốn bình yên,

nhưng tâm tư bạn dậy sóng

ban mệt mỏi với thứ tình yêu chắp vá, dối trá…

tâm tư mệt nhoài,

bạn nửa muốn có thứ đặc biệt như những điều đặc biệt bạn từng có

nhung bạn chẳng thể tận hưởng nó, bạn trốn tránh nó vì cảm thấy sai…

Bạn chẳng thể nào bình yên!

Giấu mình đi, chỉ muốn giấu mình đi, nén chặt mọi thứ lại và cất gọn đi đâu đó

ban mệt mỏi, vỡ oà và muốn nưc nở!

30

ban hỏi cảm giác tuổi 30 thế nào,,

bầu trời hôm nay u ám quá… như tương lai, như cái tuổi 30 của bạn vậy

hnay, Hà nội trờ lạnh… trời rất lạnh, rất sâu… băng giá như cõi lòng bạn vậy!

Những ngày yên ắng quá…

 

 

Những ngày yên ắng quá , Hường ơi?

Chị bạn chat bảo thế – chị bảo cả chị, chị nói cả Hường. Vì cả hơn 6 tháng rồi chị với Hường chẳng gặp nhau, ai cũng co vào ốc đảo của mình, lựa chọn 1 cuộc sống yên ả.

Những hẹn hò khép lại,

Chị k đeo đuổi business, ko nhiều mơ ước

Hường cũng chẳng sôi nổi, nhiệt tình như trước …

Hôm qua chị  gọi hỏi Hường mất tích ở đâu rồi – động lực nào để Hường vào quân đội rèn thân vậy Hường. Rồi chị cũng kể về những ngày yên ắng của chị, chị bảo chị cứ đi ra đi vào, nhàn nhã quá. Nhưng mà đấy là giá trị chị lựa chọn thơi điểm này, để chị có thời gian cho con, chăm sóc gia đình. Rồi một thời gian nữa chị sẽ back lại với chị ngày xưa. Chị bảo lúc này chị chẳng thấy chị đâu hết, cứ như là ai đang sống trong hình hài của chị ấy, nhưng mà chị chấp nhận – vì đến thời điểm giá trị của cuộc sống chính là gia đình – là con cái – ko chỉ xoay quanh bản thân nữa.

Bảo chị là dạo naỳ em cũng yên ắng lắm, chắc đến giai đoạn chín rồi, em chớm già rồi. Em cũng nghĩ về gia đình, về những giá trị của cuộc sống, về kết nối, về nơi em có thể thuộc về. Mà e mới bắt đầu nghĩ thôy, em vẫn chưa biết đâu là nơi em thuộc về. Nên là cuộc hành trình của em chắc vẫn còn dài lắm

Chị bảo ừ, nghĩ đi, good choice rồi, đúng thời điểm rồi, bắt đầu phải tìm kiếm đi.

Dạo này Hường khác lắm,

Chẳng thích hẹn hò, toàn làm cái gì đâu mà deep deep…đọc sách, nói chuyện nhân gian.. rồi tự chuẩn bị cơm đem đi làm như đúng rồi nữa cơ.

Chẳng biết được bao lâu, mà thấy thoải mái, chẳng gượng ép gì, thấy cơ bản chẳng có gì vui cả nên tự lấy việc tự lo cho mình làm niềm vui vậy đi. Mà cũng chẳng biết có vui không, cứ để mọi thứ trôi tự nhiên vậy đó

Hường sợ nhất những ngày trống rỗng & vô định,

Nhưng giờ Hường nghĩ, cũng chẳng sao – thi thoảng cứ như lục bình trôi – để dòng nước đưa đẩy, tới đâu hay đó, tùy duyên vạy đi nhỉ. Rồi tới lúc tỉnh giấc, sẽ tùy cơ mà ứng biến. Cứ tùy duyên vậy đi…

Chẳng buồn drama nữa,

Cũng đau buồn, cũng tổn thương, cũng đang trong một mối quan hệ phức tạp mà Hường có thể viết thành tiểu thuyết. Nhưng mà ko thể drama nữa, Hường cũng k biết cảm xúc của mình là gì nữa…ừ, cứ vậy đi. Đợi ngày mai ngày kia rồi tính.

Ừ mà có khi Hường biết tại sao dạo này mình bớt drama rồi.

Vì cuộc sống có quá nhiều nỗi đau buồn, bất lực ập đến với người thân, với bạn bè của Hường. Đứng trc mọi thứ, thấy cuộc sống này vô thường quá

sân si mà làm gì, drama mà làm gì

Ừ thì, yên ắng một chút

đến lúc chán thì sẽ lại sôi nổi nhé

Hường đã dành cả thanh xuân để cố gắng, để sôi nổi, để thành người bạn của mọi người

Nhưng Hường sẽ dành cả thời thanh xuân còn lại, sống 1 cuộc sống yên ắng hơn, tìm về bản ngã, tìm ra nơi Hường có thể thuộc về …!!!