Giả vờ!

giả vờ ổn,

giả vờ mạnh mẽ

gia vờ kiên cường.

1 cơn gió thổi ngang cũng khiến nước mắt rơi.

mệt vì cứ phải gồng lên!

buông bỏ mới cầu đc bình an, nhẹ nhõm…

Advertisements

Ăn vụng, ăn đồ thừa

Sang nay, Hà Nội rất lạnh…

mưa, lạnh và u ám…

Ngồi trên xe tới văn phòng, trong đầu chỉ luẩn quẩn hình ảnh Về chuyện ăn đồ ăn thừa, cái cảm giác phải ăn thứ đồ ăn thừa- từ đĩa của người khác thật tởm lợm.

chỉ có những người ăn mày, mới đi ăn lại đồ ăn của người khác bỏ lại.

người thứ 3 thường hay được ví như kẻ ăn mày, ăn xin tình cảm, được bố thí cho chút đồ ăn thừa của người khác.

nếu trong câu chuyện 3 ngườii

nguoi chồng là kẻ ăn vụng

ke thứ 3 là kẻ ăn mày, đi ăn đồ thừa – dơ dáy và bẩn thỉu!

Bất chợt nghĩ về thứ k đâu

roi lợm giọng k ăn sáng nổi!!!

Bạn mong gì ở sinh nhật tuổi 30?

30 tuổi,

cái tuổi bạn không còn háo hức vơi sinh nhật như những năm tháng ngoài 20

thanh xuân hối hả đã qua, bạn mong nhưng ngày tháng này trôi qua thật chậm

ban muốn rời xa những ồn ào

,

bạn muốn giấu mình đi trong góc riêng của mình

ban chỉ muốn bình yên,

nhưng tâm tư bạn dậy sóng

ban mệt mỏi với thứ tình yêu chắp vá, dối trá…

tâm tư mệt nhoài,

bạn nửa muốn có thứ đặc biệt như những điều đặc biệt bạn từng có

nhung bạn chẳng thể tận hưởng nó, bạn trốn tránh nó vì cảm thấy sai…

Bạn chẳng thể nào bình yên!

Giấu mình đi, chỉ muốn giấu mình đi, nén chặt mọi thứ lại và cất gọn đi đâu đó

ban mệt mỏi, vỡ oà và muốn nưc nở!

30

ban hỏi cảm giác tuổi 30 thế nào,,

bầu trời hôm nay u ám quá… như tương lai, như cái tuổi 30 của bạn vậy

hnay, Hà nội trờ lạnh… trời rất lạnh, rất sâu… băng giá như cõi lòng bạn vậy!

Những ngày yên ắng quá…

 

 

Những ngày yên ắng quá , Hường ơi?

Chị bạn chat bảo thế – chị bảo cả chị, chị nói cả Hường. Vì cả hơn 6 tháng rồi chị với Hường chẳng gặp nhau, ai cũng co vào ốc đảo của mình, lựa chọn 1 cuộc sống yên ả.

Những hẹn hò khép lại,

Chị k đeo đuổi business, ko nhiều mơ ước

Hường cũng chẳng sôi nổi, nhiệt tình như trước …

Hôm qua chị  gọi hỏi Hường mất tích ở đâu rồi – động lực nào để Hường vào quân đội rèn thân vậy Hường. Rồi chị cũng kể về những ngày yên ắng của chị, chị bảo chị cứ đi ra đi vào, nhàn nhã quá. Nhưng mà đấy là giá trị chị lựa chọn thơi điểm này, để chị có thời gian cho con, chăm sóc gia đình. Rồi một thời gian nữa chị sẽ back lại với chị ngày xưa. Chị bảo lúc này chị chẳng thấy chị đâu hết, cứ như là ai đang sống trong hình hài của chị ấy, nhưng mà chị chấp nhận – vì đến thời điểm giá trị của cuộc sống chính là gia đình – là con cái – ko chỉ xoay quanh bản thân nữa.

Bảo chị là dạo naỳ em cũng yên ắng lắm, chắc đến giai đoạn chín rồi, em chớm già rồi. Em cũng nghĩ về gia đình, về những giá trị của cuộc sống, về kết nối, về nơi em có thể thuộc về. Mà e mới bắt đầu nghĩ thôy, em vẫn chưa biết đâu là nơi em thuộc về. Nên là cuộc hành trình của em chắc vẫn còn dài lắm

Chị bảo ừ, nghĩ đi, good choice rồi, đúng thời điểm rồi, bắt đầu phải tìm kiếm đi.

Dạo này Hường khác lắm,

Chẳng thích hẹn hò, toàn làm cái gì đâu mà deep deep…đọc sách, nói chuyện nhân gian.. rồi tự chuẩn bị cơm đem đi làm như đúng rồi nữa cơ.

Chẳng biết được bao lâu, mà thấy thoải mái, chẳng gượng ép gì, thấy cơ bản chẳng có gì vui cả nên tự lấy việc tự lo cho mình làm niềm vui vậy đi. Mà cũng chẳng biết có vui không, cứ để mọi thứ trôi tự nhiên vậy đó

Hường sợ nhất những ngày trống rỗng & vô định,

Nhưng giờ Hường nghĩ, cũng chẳng sao – thi thoảng cứ như lục bình trôi – để dòng nước đưa đẩy, tới đâu hay đó, tùy duyên vạy đi nhỉ. Rồi tới lúc tỉnh giấc, sẽ tùy cơ mà ứng biến. Cứ tùy duyên vậy đi…

Chẳng buồn drama nữa,

Cũng đau buồn, cũng tổn thương, cũng đang trong một mối quan hệ phức tạp mà Hường có thể viết thành tiểu thuyết. Nhưng mà ko thể drama nữa, Hường cũng k biết cảm xúc của mình là gì nữa…ừ, cứ vậy đi. Đợi ngày mai ngày kia rồi tính.

Ừ mà có khi Hường biết tại sao dạo này mình bớt drama rồi.

Vì cuộc sống có quá nhiều nỗi đau buồn, bất lực ập đến với người thân, với bạn bè của Hường. Đứng trc mọi thứ, thấy cuộc sống này vô thường quá

sân si mà làm gì, drama mà làm gì

Ừ thì, yên ắng một chút

đến lúc chán thì sẽ lại sôi nổi nhé

Hường đã dành cả thanh xuân để cố gắng, để sôi nổi, để thành người bạn của mọi người

Nhưng Hường sẽ dành cả thời thanh xuân còn lại, sống 1 cuộc sống yên ắng hơn, tìm về bản ngã, tìm ra nơi Hường có thể thuộc về …!!!

 

 

Khi những đứa trẻ chúng tôi… buộc phải lớn!

Gần 30 năm sống, ở mỗi giai đoạn của cuộc đời tôi đều có những người bạn thân thiết, yêu thương

Tôi quảng giao, nhiều bạn

Vài năm trước, từ công việc, tôi gặp hai đứa bạn thân của tôi bây giờ… 2 thằng trai Hà Nội – bằng tuổi, cứ 87, 88

Va vào nhau trong công việc, rồi từ xa lạ trở thành thân thiết – hồi đó có nguyên cái hội gọi là Hội Anh Em. Hội Anh em 5 người, 4 giai HN và duy nhất 1 đứa con gái tỉnh lẻ – là tôi.

Anh em đến với nhau, gần nhau vì những đợt stress rủ nhau đi nhậu, đi quẩy… tôi tin 2 thằng bạn tới mức say xỉn chẳng lo gì hết. Cũng lần đầu tiên cho phép mình say, mình quậy , vì chẳng lo gì hết – hậu quả thế nào có Anh em dọn dẹp, lo cho hết.

Tôi vẫn thường mô tả, chúng tôi – những đứa trẻ xa nhà – dựa vào nhau mà sống – nương tựa nhau

Tôi có 1 khoảng thời gian daì khủng hoảng, trầm cảm – có lúc đã lao cả ra đại lộ VVK. Nếu ko có hai người anh em ấy tát cho tỉnh, kéo tôi lại – chẳng biết tôi đi về đâu

Chúng tôi – đơn độc, bất ổn, bề ngoai vui vẻ cứng cáp, nhưng sâu thẳm đứa nào cũng đầy những tổn thương với cuộc đời. Chúng tôi, đều là con cả, đều gánh trên vai nhiều nỗi lo, đêu độc lập tới mức khó chịu…

Cứ lẵng lẽ bên nhau, nhưng đứa nào có chuyện thì ở bên cạnh. Im lặng và ở bên cạnh!

Giữa năm nay, sau nhiều tính toán tôi move về ở cùng hai đứa bạn ấy. Cảm giác bớt cô độc khiến tôi yên ổn hơn. Vì dù thế nào, bên cạnh tôi cũng có hai thằng bạn, như gia đình tối ấy…

Năm nay, chúng tôi nhiều thay đổi,

Yên tĩnh hơn, tập trung hơn

Tôi move khỏi công ty cũ, chúng tôi ít đi cùng nhau hơn. Ở cùng nhà nhưng gặp nhau có khi ít hơn. Nhưng quan tâm, quan sát lo cho nhau thì ko đổi.

Hai bạn tôi, đứa nào cũng cô độc, tôi cũng thế.

Nhưng chung tôi cô đơn bên cạnh nhau , cùng nhau lớn…

 

Ở cái khoảng chấp chới 30 tuổi, sự nghiệp có 1 chút – tài sản chưa nhiều – gia đình chưa có – chúng tôi có đôi chút chông chênh. Nhưng bên cạnh nhau, chúng tôi vẫn ổn.

cho đến khi, ngay hôm qua khi bạn tôi phaỉ đối mặt với việc Bố bạn có thể đang Ung thư giai đoạn cuối. Chúng tôi như vỡ òa, những cái vỏ gai góc yên ổn của chúng tôi gần như bị gỡ ra hết

3 đứa chúng tôi, lúc tỉnh thì vẫn ngồi xem MV – chém gió cùng nhau với nỗi lo lắng tronng lằng. Đến khi hết tỉnh, thì ôm nhau khóc…nước mắt cứ thế chảy ra, nức nở bên cạnh nhau.

Chúng tôi hiểu rằng, đến lúc gánh năng gia đình chúng tôi phải san sẻ, gánh vác nhiều hơn

chúng tôi hiểu rằng, ước mơ và mọi thứ trở nên vô nghĩa nếu người thân của mình ko khỏe mạnh, biến cố tới với gia đình

chúng tôi ko thể trốn tránh, chuẩn bị tinh thần từ rất lâu – nhưng vẫn ko thể chuẩn bị , k khỏi bàng hoàng khi nó đến với mình

chúng tôi phải đối măt

chúng tối phải lớn

Ko còn la tuổi trẻ sôi nổi với những quyết định bất cần, chỉ nghĩ cho bản thân

giờ la lúc mọi thứ phải tính toán, lo lắng và kiềm chế hơn rất nhiều

Tôi phải hỏi,

có khi nào chúng ta sẽ rời bỏ SG sôi nổi, back lại với Hà Nội k?

Chắc là, ngay đó rất rất gần rồi. chẳng cần nói, đứa nào cũng có thể hiểu với nhau như thế!

Những đứa trẻ chúng tôi, buộc phải lớn thật rồi!

 

Ngày mai ngay kia, va với cuộc đời, chiến đầu với nó. Vẫn tin, mệt mỏi thì ngồi bên cạnh những thằng bạn này, chúng tối có thể khóc cười, điên loạn cùng nhau. Xong rồi, qua 1 đêm, tỉnh dậy – lại tiếp tục đương đầu với cuộc đời.

Ừ thì tỉnh, ừ thì say

Những đứa trẻ phải lớn, vẫn sẽ tìm cách nương tựa nhau mà sống. Vẫn tin thế!