Ngày bình thường …

Thường chỉ viết blog khi bế tắc, mệt mỏi với cuộc sống. Blog vì thế mà cũng nhàm chán,  một màu, chỉ một màu buồn, xám, ảm đạm, não nề…

một năm viết được vài lần… nếu chăm chỉ hơn thì chắc được 1 tháng 1 lần. Vậy cuộc sống cũng gọi là không quá tệ, vì ngày bình thường, hay vui vẻ thì đã chẳng phải viết…

 

Vậy ngày bình thường thì sao,

Là những ngày, thức dậy, vội vã tới công ty…lo lắng tất bật với công việc, với hướng dẫn, training nhân viên, dăm ba câu chuyện với bạn bè, tám gẫu trên facebook. Cuối ngày tiện thì sẽ lê la vài chai bia cùng bạn bè, tám với nhau dăm ba câu, ăn tối rồi trở về. Bằng không, thì trở về nhà, qua loa cho bữa tối hoặc ăn bữa tối cùng 2 cậu bạn thân, cùng nghe nhạc rồi đi ngủ .

Những ngày bình thường không tất bật, sẽ luôn nhớ cuối ngày gọi về hỏi thăm mẹ, vài câu đơn giản, mẹ ăn cơm chưa, em trai đâu, cháu thế nào. Nếu ko gọi thì mẹ con nhắn nhủ qua Zalo …

Âm nhạc luôn hiện hữu trong những ngày bình thường. Nhạc khi làm việc, nhạc từ Playlist chọn lọc, hay vài bài hát được suggest từ feed của bạn bè. Âm nhạc cứu rỗi tâm hồn khô cằn, có khi là giúp tập trung làm việc, lại có lúc nhấn chìm cảm xúc trong nỗi buồn đau vời vợi, có khi khác lại là những điên loạn muốn bùng cháy… Cảm ơn cuộc sống vì có âm nhạc để chia sẻ …

 

Những ngày bình thường trở nên thú vị hơn khi Anh bên cạnh – cùng quan tâm, cùng chia sẻ .. những điều bình thường nhất mỗi ngày!

Là buổi sáng thức dậy, luôn có người nhắc em ăn sáng, để em không được phép lười biếng, để em biết mình phải quan tâm tới mình, phải yêu mình hơn một chút…Buổi sáng vội vã, sẽ trở nên thi vị, dễ chịu hơn khi có anh thức dậy cùng em, dù là ở đâu đó…

Buổi trưa ở văn phòng, nhắc em ngủ trưa, nhắc em ăn trưa tử tế không được lười

Buổi chiều khi back về nhà, trên chuyến xe dài đã có anh cùng chia sẻ những câu chuyện ko đầu ko cuối,

Buổi tối, nhắc em đi ngủ sớm, tám dăm ba câu chuyện, thi thoảng chờ e ngủ mới chịu ngủ …

Mỗi ngày bình thường trôi đi, không còn vội vã, không còn là một cuộc sống “day by day”, vì trong những điều bình thường đó – e đã biết enjoy, tận hưởng từng giây từng phút mình sống,  chia sẻ cùng nhau từng khoảnh khắc trong cuộc sống nhiều mỏi mệt này …

Không cần những tối thứ sáu vui vẻ, không cần tới “happy hour”, không cần tụ tập đông đúc để có niềm vui, để cố tận hưởng cuộc sống, để tìm vui trong những cơn say…em trở nên yên tĩnh hơn.

Yên tĩnh vì nơi con tim em, nơi sâu thẳm nhất em thấy Bình yên …

Cuối cùng thì em đã biết điều em muốn, em khao khát trong cuộc sống này…!

Không phải đỉnh cao quyền lực, không phải danh vọng, sự công nhận cũng trở nên kém quan trọng; tiền bạc, hàng hiệu … cũng chỉ là phù phiếm… Những thứ phù phiếm, chỉ là mua vui trong chốc lát. Qua cơn vui, sẽ là khoảng không, trống rỗng vô tận!

Điều em mong đợi nhất, chính là một người cùng chia sẻ với em … những điều bình thường nhất & những ngày bình thường nhất trong cuộc đời này…

Điều em lo sợ nhất, la Bình Yên liệu chỉ là khoảnh khắc? Hạnh phúc chỉ là trong chốc lát? Niềm vui tới nhanh rồi cũng sẽ rất nhanh biến mất?

Và nỗi cô đơn, có phải là thứ sẽ bên ta suốt cuộc đời này?

Cô đơn giữa đám đông người, cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, cô đơn giữa cuộc vui ?

Và Anh, hiện hữu bên em lúc này ? Nhưng có khi nào sẽ trở thành Ảo Ảnh trong tương lai?

Lựa chọn Anh… để ngỏ tương lai…,

Cho em sống một cuộc đời bình thường, để những ngày bình thường trôi qua có nghĩa …!!!

 

Advertisements

Không đề

Có bao nhiêu lần trong đời, khi bạn bỗng dưng vấp phải thứ gọi là duyên, là định mệnh?

ngàn vạn lần bạn muốn trả lời câu hỏi, tại sao bạn lại yêu người đó… mà bạn ko có cách nào lý giải nổi?

bạn loay hoay với cuộc đời…

bạn bận rộn với mớ bòng bong luôn đánh nhau trong đầu

ban bất an

luoon tự hỏi tại sao mình không thể có một tình yêu giống như người bình thường…

có những ngày,

bạn muốn trốn cả thế giới

ko thiết tha với cuộc đời

ban mệt, và chỉ muốn nằm dài… 1 góc,

ôm tất cả nỗi đau và những rối bời của mình gặm nhấm.

bạn nghĩ, đó là thứ m bị trừng phạt!!!

Bạn sẽ bị trừng phạt!!!

Rối ….

Có những ngày,

Mệt mỏi với mớ bòng bong xoay trong đầu . Chờ đợi, nên hay không nên – Sai đúng, đúng hay sai…

Nghĩ suy đến mệt nhoài, …sẵn sàng buông bỏ…

Cảm thấy năng lượng tiêu cực bủa vây…

Mỗi ngày phải cố gắng rất nhiều, cố gắng rất nhiều để có thể mỉm cười, để hăng hái với mọi thứ …

Mông lung..

Mọi thứ xung quanh diễn biến cứ mông lung…chẳng thể mơ mộng, chẳng viển vông nổi

Muốn lang thang, lãng đãng ở đâu đó… bỏ đi xa những thứ rối rắm này, để nghĩ, để sắp xếp lại

Muốn trốn tránh, tự kỷ… muốn đi xa thật xa bỏ lại thế giới,

Bạn bè, người luôn ở bên cạnh, người muốn chia sẻ, người hỏi, người sẵn sàng chìa tay ra đỡ…mình thì chỉ muốn bước lùi lại…giữ tất cả trong thế giới của riêng mình

Thế giới đôi khi tràn ngập mặc cảm tự ti, tội lỗi …

Những ngày,

kiệt quệ về cảm xúc

trôi nổi về tinh thần,

mệt nhoài về thể xác…

Chỉ muốn bỏ hết, bỏ đi hết…nằm dài…mặc kệ cuộc đời…mặc kệ thế giới!!!

 

 

 

 

Chợt có gió thoảng qua ….

Vẫn biết bản thân ngang bướng, vẫn chấp nhận chuyện đó như một thói quen, một phần bản tính… Nhưng thi thoảng vẫn muốn tự sỉ vả bản thân, tại sao cứ ngang bướng như một con lừa?

Tại sao biết phía trước là chông gai, là ngõ cụt mà vẫn cứ cố chấp mà bước vào…

Biết sẽ mệt mỏi, biết sẽ dằn vặt, đau đớn…

Biết những mộng mị sẽ đeo đuổi trong cơn mơ hằng đêm,

Biết cả những ám ảnh tội lỗi ….

Khi lý trí thì lý trí đến cùng cực, bỏ qua mọi cảm xúc,

Khi cố chấp vì muốn dựa dẫm cảm xúc , cũng chẳng buồn tính cho mình một con đường để lui…

AQ với bản thân, là trả giá, là trải nghiệm… rồi sẽ Ổn hết thôi…

AQ với bản thân, …là trưởng thành, là yên ổn …

AQ với bản thân, ko muốn hối tiếc, ko thấy hổ thẹn với mình với người là đủ,

AQ với bản thân, mình sẽ ko đánh cắp giấc mơ hay hạnh phúc của ai hết ,

AQ với bản thân, lúc cần thì sẽ cho mọi thứ về zero mode … ở tận cùng rồi sẽ tìm cách đứng dậy, rồi sẽ vượt qua hết thôy…

Ai đó nhiều lần nhắc rằng, sao cứ thích trả giá nhiều thế…sao cứ sống mệt thế…

Bình thường, cũng bình thường thôi…

Ko bình thường, một cơn gió thoảng qua cũng đủ làm trái tim run rẩy, khắc khoải, nhức nhối….