Cảm giác Đau khiến mình biết mình đang sống…

Những ngày vô định,

Tất bật ở văn phòng với checklist công việc dài dài; tự list out những việc cần làm để có được sự tập trung tốt nhất.

Tâm trạng giữ ở mức ổn định tốt nhất khi làm việc, không buồn không vui không cáu bản, không quát tháo. Có vài lúc mệt quá thì gục đầu nghỉ 1 chút, 2p lại tỉnh táo làm việc.

Thấy mình giữ được sự bình tĩnh, calm một cách lạ lùng…

Ẩn sâu bên trong là một khoảng trống vô định, trống trải…

chỉ tới khi màn đêm buông xuống, mắt đã quá mỏi với việc đọc truyện, khi đối diện với đên tối, với nỗi sợ hãi những cơn ác mộng sẽ đến trong đêm… khi đối diện với chính mình, thì mới biết là mình đang Đau. và Khóc, và nước mắt trong đêm tối. Có lẽ đó là phiên bản sống thật của mình.

Đôi khi tự hỏi bản thân, trong vòng xoáy công việc, những việc làm lặp đi lặp lại mỗi ngày, những niềm vui và mối quan hệ ngày càng ít ỏi; và sự chán nản ban ngày- sống mỏi, cảm giác của mình là gì? Mình có giống như 1 con Robot đang được lập trình sẵn & chạy mỗi ngày. Cảm xúc không có, niềm vui ko có…Chỉ với đêm tối, con người mới được đối diện với chính mình, tự hỏi mình cảm xúc như thế nào; mới biết khóc cười; mới gỡ bỏ lớp mặt nạ & rũ bỏ bớt gánh nặng trên vai…

Nỗi đau & những khoảng trống trong tâm hồn là thứ mà ban ngày ko thể đối mặt. Vì công việc, vì trách nhiệm, vì phải như thế~

Có lẽ, chỉ khi có cảm giác Đau, có thể Khóc – tôi mới cảm thấy mình là con Người – và tôi đang sống …

dù có đôi khi, toi đã sống rất lỗi: với người, với đời & với chính bản thân mình!

Mình sẽ tiếp tục đối diện với nó, tiếp tục drama một chút, một chút nữa thôi…ngày mai, ngày kia & ngày kia nữa….

Rồi cũng phải tìm cách rũ bùn đứng dậy…để đối diện với bản thân, nó là năng lượng, là những quyết tâm cần lấp đầy; là khao khát hạnh phúc trở lại; chứ ko phải là drama và chán ghét, thất vọng về mình như lúc này~

Advertisements

500 days of love – and the End!

Tình cờ, ngày thứ 500 cũng là ngày kết thúc mối quan hệ nhiều cảm xúc , drama nhất mà mình từng trải qua.

Note lại để nhớ,

Để cảm ơn một khoảng thời gian đẹp , đau, buồn và nhiều xúc cảm hỗn độn. Nhưng ý nghĩa, vì giup minh trưởng thành…#nopainnogain

Để bước qua và vượt qua…

Sau tất cả, mình sẽ vượt qua, sẽ ổn…

Và lại bước đi 1 mình… nhưng mạnh mẽ, hơn tất cả!

Sau tất cả,

Mình sẽ hạnh phúc , hơn ngày hôm nay!!!!

Thanks #500daysofloveandangryandupset!

Sống mỏi…

Cuối ngày, bạn nất chợt tự hỏi mình: mình đang sống vì ai, vì cái gì? Nếu chính sống vì bản thân mình, bạn phải thấy vui vẻ, hạnh phúc- chứ tại sao tâm trạng lại có khi u uất như oán phụ thế này?

Bạn nhận ra dạo này bạn ít gặp ít nói chuyện với bạn bè

Bạn lặng lẽ, im ắng sống 1 cs lặp lại mỗi ngày

Bạn k còn nhiệt huyết với bất kỳ điều gì…

Và niềm vui chạy trốn khỏi bạn lâu quá rồi…

Những thứ niềm vui cóp nhặt, lâu roiif bạn cũng Ko nhặt được gì hết.

Vấn đề khúc mắc ở trong bản thân bạn quad nhiều…

Bạn tìm chút vui trong truyện, phim, roiif bạn lại bỏ đó.

Bạn trở về, giám mình trong căn phonhf, trò chuyện với Mẹ . Thứ bạn thấy vui nhất là những câu chuyện về đứa cháu bạn.

Bạn chợt nhận ra, mình cần 1 chỗ dựa biết chừng nào.

Bạn chợt nhận ra bạn cô đơn tới từng nào.

Lúc nào cungz là 1 mình, ăn 1 mình, ngủ 1 mình, 1 mình cô đơn với cuộc đời; 1 mình chống chọi với công việc và những thứ ở văn phonhf.

Bạn mệt biết nhường nào với cuộc đời nayd. Ước gì có thể nằm dài ra đó, mặc kệ mọi thứ trôi, đến và đi, kệ Đời!!!

Lựa chọn…

Cuộc sống là một chuỗi những sự lựa chọn.

Lựa chọn hạnh phúc có bao giờ là dễ dàng?

Để có được hạnh phúc có bao giờ là dễ dàng?

Hạnh phúc của người này có thể phải đánh đổi bằng sự khổ sở, bất hạnh của người khác

Hạnh phúc ở đâu ?