Đời nhẹ khôn kham

Những ngày căng thẳng, áp lực và năng lượng tiêu cực bủa vây. Càng nghĩ càng mệt, càng mệt lại càng nghĩ, rồi như bị đắm chìm trong vũng lầy; dù là ăn, ngủ , chơi hay tập tành yoga, biết nó sẽ giúp mình calm hơn nhưng vẫn cứ vẫy vùng, ko bước chân ra. Trốn ăn, trốn tập, đầu óc căng thẳng & cái vòng luẩn quẩn.

Đã tự hứa với mình, 2019 sẽ là năm take it easy đi, chuyện của công ty, của tập thể cố đến mức độ thôi còn dành thời gian cho bản thân, cho cuộc sống của mình.

Đã lập kế hoạch 2019 cho bản thân một cách toàn diện nhưng vẫn chưa thực sự đặt bản thân lên trước khi gặp vấn đề. Khi gặp vẫn đề vấn cố chấp muốn mọi thứ phải đúng như plan, vẫn đặt trách nhiệm với công ty với sản phẩm lên trước bản thân. Để rồi stress, rồi mệt mỏi tự thân gánh chịu, đau đớn  hay xấu xí, ảnh hưởng tới sức khỏe rồi trí nhớ cũng tự thân mình gánh chịu.

Trong lúc cố gắng hít thở, đẩy lùi những năng lượng tiêu cực, tìm kiếm lại sự lạc quan tự thân, tìm lại được những năng lượng tích cực để đối mặt và fighting với thế giới thì trong đầu lại quanh quẩn vang lên câu “Đời nhẹ Khôn kham”, tựa của cuốn sách nổi tiếng của Milan Kundera đã đọc khoảng 5-6 năm trước.

Nhắc mình về chữ “Đời nhẹ khôn kham” , về việc dẹp bỏ cái tôi & tự tôn

Dẹp thêm nữa chữ trách nhiệm cao với người khác mà bỏ quên trách nhiệm với chính bản thân mình.

Niềm vui mỗi ngày cần định nghĩa lại thật rõ, là niềm vui dành cho chính bản thân mình; là những thứ mình đã làm để bản thân mình vui, thể hiện sự trân trọng bản thân mình.

Vì chính mình, vì niềm vui của mình; ko vì niềm vui của người khác mà đánh đổi niềm vui của chính mình~

 

Advertisements

Niềm vui của ngày hôm nay.8.1

Khởi đầu ko khoẻ, chay Ko chạy được , buổi sáng cố làm việc nhưng hơi lờ đờ

Buổi trưa nhờ tập yoga nên khỏe hơn, có niềm vui từ yoga, cảm nhận được hơi thở thật tốt

Buổi chiều gặp được Tuấn -VSKH và lời đề nghị chuyển sosub sang cho ereka! Để nó được sống , và viêc duy trì team dịch – content với mức tài trợ vài triệu một tháng

Ngạc nhiên, bất ngờ, thương và đồng cảm.

Nói chuyện về tương lại dự án, khó khăn rất nhiều, kiếm tiền nhặt nhạnh để nuôi team và có tiền sống mà các bạn vẫn kiến trì, đam mê. Thực sự rất rất nể các bạn.

Cách bạn chân thành và nhiệt thành tạo cho m quad nhiều cảm xúc về cs, về đam mê và lý tưởng .

Cuối ngày tranh thủ đi ăn, gặp nhanh Tony. Lâu rồi mới gặp Tony, nch nhẹ, 8 ít nhưng đồ ăn ngon.

Noi niềm ngày hôm nay. 7.1

Buổi sáng thức dậy sớm , chạy bộ cùng em Hiếu.

Có em Hiếu làm PT nên đã có thể chạy liên tục gần 3km, có những đoạn tăng tốc khá nhiều.

Chayh xong về ăn sáng, đi làm.

Một ngày họp, họp và họp liên tục.

Công việc dồn dập.

Có được 30p nghỉ trưa, nghe nhạc thiền ngủ rất sâu

Tối tận 8h30 mới xong việc và ra khỏi vp.

Hôm nay bác rể mất, mẹ nhắn tin.

Cảm xúc hỗn độn , lại một người lớn nữa ra đi .

Mọi người cứ già đi, cứ đi mất. Tết về lên nhà đã không gặp bác roiif!

Niềm vui của ngày hôm nay . 6.1

Vì trước đây blog là chỗ than vãn, trút bớt stress … Nhưng là trc 30t

Vì bước qua tuổi 30 cần yêu bản thân nhiều hơn…

Vì mỗi ngày sau 30 tuổi tốc độ già đi thật nhanh nên mỗi giây phút sống cần tích cực hơn và hưởng thụ cs hơn.

Vì thế blog từ hôm nay sẽ viết lại những niềm vui mỗi ngày, để niềm vui tiếp thêm sức sống, năng lượng tích cực và biến yêu thương, trân trọng bản thân, cs và những người xung quanh hơn.

Niềm vui của ngày hôm nay,

1. Đi teambuilding cùng team, cảm nhận được sự gắn bó của lũ trẻ. Có thời gian đứng lùi lại phía sau, nhìn bọn trẻ con lớn , vui đùa và kết nối. Cảm nhận được sự đa dạng màu sắc trọng team, cảm thấy vui và trân trọng .

2. Có được một kiểu tóc ưng ý

Không nghĩ nhiều, sau khi về sg đã qua hàng cắt tóc. Muốn làm mới mình, f5 bản thân nhưng trong thời gian thật ngắn, và đổi màu, gẩy light ra được một kiểu tocd thật ưng ý. Style tóc tai của mình ngày càng feel rất chuẩn

3. Được tặng một món quà xinh xinh

Quà bé xinh của em Hiếu , cứ có quà là vui, cảm giác được cả thế giới quan tâm và yêu thương vẫn thật hạnh phúc

4. Dọn dẹp , lau nhà, giặt giũ + chăm sóc Da chỉ trong 40p

9h30 về tới nhà vẫn kịp làm mọi thứ, cố đi ngủ trước 11h để sáng mai dậy sớm chạy bộ. Cảm thấy mình thu xếp vẫn thật giỏi, Nhìn nhà cửa gọn gàng vẫn thật thích mắt.

Tạm biệt… tình yêu!

Bởi vì biết Anh sẽ đọc, nên viết nó cho anh và cho thứ tình cảm mà từ hôm nay chúng ta sẽ không còn cùng cố gắng hay động viên nhau vun đắp nó.

Theo cách bình thường, em sẽ mạnh mẽ nói với anh

Cảm ơn anh đã giúp em thoát khỏi vũng lầy !!!

Anh sẽ luôn nói

Anh muốn em hạnh phúc, muốn em thoải mái nên anh nghe em, anh đề nghị dừng

Ừ thì dừng lại , sau 5 lần 7 lượt em nói lời chia tay thì Hnay anh cũng lần đầu tiên nói lời đề nghị dừng lại.

Em cũng biết kết cục này, em tưởng như cũng mong chờ nó vì e luôn biết nếu anh Ko từ bỏ thì em cũng sẽ vương vấn chẳng buông tay.

Em luôn kích động anh mạnh mẽ, đàn ông , bản lĩnh để dũng cảm đối mặt, để buông bỏ.

Và Hnay anh đã nói ra , đã làm được.

Em đã mừng vui… đến Khóc!

Rồi ngày đó cũng đã đến, ngày kết thúc thứ mà Ko biết tại sao và nó đã bắt đầu như thế nào?

https://youtu.be/UZKZwOorRjQ

Dường như nó bắt đầu nhẹ nhàng như lời bài nhạc “Ta có hẹn với tháng năm này” .

Tình cảm của anh dịu dàng như những vần thơ mà bắt đầu anh đã trao gửi cho em.

[Góp] Gặp gỡ…

[Góp] Xa …

Rồi sự dịu dàng, sẻ chia chúng ta dành cho nhau thuở ban đầu ấy đã chịu những gánh nặng của cuộc sống , của áp lực, của những áp lực từ chính em . Và em, vốn dĩ không kiên nhẫn , Ko chịu đựng, đã dần đổ hết áp lực đó bằng những lời chì chiết, hành hạ lên anh.

Em nghĩ e thiệt thòi, e bất hạnh, em tổn thương. Và em dùng lời nói tổn thương lại anh . Và thay vì chia sẻ với nhau, làm động lực của nhau thì em tổn thương anh và chúng ta trở thành gánh nặng của nhau, tình cảm bị chôn dần theo gánh nặng đó.

Chúng ta lẽ ra đã chia tay vào Nhưng ngày thu gần tháng 10, khi em lần đầu tiên quyết tâm 500 days of love – and the End!

Nhưng rồi quay lại, quay lại và quay lại. Vì đôi khi trò chuyện, chia sẻ dù rất nhiều gánh nặng nó cũng đã giống như Hơi thở, thức ăn hàng ngày. Và e chơi với , chênh vênh mỗi khi vắng nó.

Nhưng tình cảm đã có nhưng vết rạn.

Chúng ta không còn là sự ưu tiên, là lựa chọn của nhau trong cuộc sống này nữa.

Chúng ta cần nhau nhiều hơn là yêu nhau. Vì sự lắng nghe, chia sẻ thiếu đi sự thấu hiểu, quan tâm nhau. Thay vào đó là chịu đựng nhau. Ai cũng thấy rằng mình đang chịu đựng đối phương, để yên ổn!

Em biết rằng ngày Hnay sẽ đến,

Và em cảm ơn nó đã đến ngay lúc em Ko mong đợi nhất. Để em có thể Khóc, có thể đối diện với nỗi đau.

Em sẽ chẳng cố gồng mình mạnh mẽ, cố vượt qua ngay lập tưc để làm gì. Vì cứ gồng rồi em sẽ mỏi, sẽ lại quay lại, lại sa vào “vũng lầy ” của chúng ta.

Nên em cứ Khóc, cứ viết , cứ buồn

Vì nếu không đối diện với chính mình, với nỗi buồn em sẽ chẳng thể nào vượt qua nó.

Khi chuyện chúng mình, chia tay là tốt cho tất cả. Anh đủ mạnh mẽ buông tay vì lý do gì đi chăng nữa cũng đủ để sau này Nhìn lại em sẽ cảm ơn anh vì đã buông tay em.

Em cũng chẳng mạnh mẽ để ngay lập tức vượt qua nỗi đau này, và e cũng không cố. Nhưng cuộc sống bảo rằng “no pain no gain” , nếu em Ko đối diện với nỗi đau em sẽ sợ hãi và không thể vượt qua nó.

Vậy thì, Hnay thôi, em cho phép mình yếu đuối, em có thể khóc cười vì tình cảm này, để mừng vui vì nó đã đến và đi. Khóc để tạm biệt , để chôn cất tình yêu này, những ngày về sau nó sẽ là dĩ vãng.

Cười để bắt đầu những điều mới mẻ.

Anh sẽ về với bến bờ bình yên của mình.

Anh sẽ biết chắt chiu, nuôi dưỡng hạnh phúc của mình.

Còn em, em sẽ tìm được người yêu em hơn Anh!

Tạm biệt nhé, tình yêu tháng 5 của em!

Những ngày cuối năm…

Những ngày cuối năm này,

Buồn

Cô đơn

Chênh vênh

Lạc lõng

Hoang hoải kiếm tìm, gom góp chút niềm vui.

Ngày hôm nay lạnh, mưa, gió lạnh.

Thật may vì có tiền nên có thể trả Grab x5 để có xe đưa đi đón về giữa trời mưa gió lạnh.

Bất chợt nghĩ, nếu có chuyện xảy đến, những lúc khó khăn nhất của mình, cần 1 người để cầu cứu thì mình sẽ gọi được ai?

Hà nội trở nên lạnh lẽo quá. Bất chợt đăng lên 1 stt đủ làm người chị tinh tế kéo con bé ra khỏi nhà, cùng đi ăn, đi xem phim với mẹ con nhà chị.

Trở về lúc quad nửa đêm, HN vẫn lạnh quá, grab taxi mở bài “thành phố Ko có em… ” buồn, Da diết, nước mắt rơi nhưng thấy lòng thanh thản.

Nếu có thể, những ngày này mong mọi thứ có thể xuống đáy, để những ngày năm mới, no có thể đi lên trở lại.

Người đàn ông lúc bạn khó khăn nhất Ko thể ở Bên cạnh bạn, là người đàn ông Ko dành cho bạn!

Hoặc là, có một người Bên cạnh để chia sẻ, để dựa dẫm

Hoặc nếu cứ phải gồng lên cố gắng , mỏi mệt tự thân, mạnh mẽ tự thân … thì có lẽ cứ 1 mình sẽ tốt hơn.

Sinh nhật 30 tuổi, có bạn nhắc rằng “Hường dạo này trầm quá, ít cảm xúc quá…

Ừ thì vậy đi cho khỏe !!!

Những ngày tháng này > …>

Khi review lại một năm 2018 đã qua ,

chợt thấy mình lại chẳng sống gì cho mình cả.

Mình đang vì ai đó, chia sẻ gánh nặng vì ai đó, vì những em nhân viên, vì văn phòng , vì một ai đó

ko thấy có gì đó là vì mình.

À ừ và 1 năm trôi đi, nhìn lại thấy trống trải

1 năm không DU LỊCH

một năm ko trải nghiệm mới nào thú vị, ko đi tới một vùng đất nào thú vị; ít gặp đi những con người Mới thú vị.

Ồ 1 năm qua tôi lại qua trở lại sống vì ai đó?

Và có ai đó đang vì tôi ko?

Ồi ôi tôi lại thấy mình sai, sai quá sai, sai nữa nữa rồi!

Tôi đang ngồi đây và chờ đợi điều gì đấy?

Sao tôi sai và sai như thế này? Sao ko bước ra ngoài kia đi, mở cánh cửa yêu thương đón gió xuân vào lòng đi.

Tại sao lại cứ ngồi ôm ấp cái gì thế này?

Sao tôi sống lỗi với bản thân mình thế này?