Chợt có gió thoảng qua ….

Vẫn biết bản thân ngang bướng, vẫn chấp nhận chuyện đó như một thói quen, một phần bản tính… Nhưng thi thoảng vẫn muốn tự sỉ vả bản thân, tại sao cứ ngang bướng như một con lừa?

Tại sao biết phía trước là chông gai, là ngõ cụt mà vẫn cứ cố chấp mà bước vào…

Biết sẽ mệt mỏi, biết sẽ dằn vặt, đau đớn…

Biết những mộng mị sẽ đeo đuổi trong cơn mơ hằng đêm,

Biết cả những ám ảnh tội lỗi ….

Khi lý trí thì lý trí đến cùng cực, bỏ qua mọi cảm xúc,

Khi cố chấp vì muốn dựa dẫm cảm xúc , cũng chẳng buồn tính cho mình một con đường để lui…

AQ với bản thân, là trả giá, là trải nghiệm… rồi sẽ Ổn hết thôi…

AQ với bản thân, …là trưởng thành, là yên ổn …

AQ với bản thân, ko muốn hối tiếc, ko thấy hổ thẹn với mình với người là đủ,

AQ với bản thân, mình sẽ ko đánh cắp giấc mơ hay hạnh phúc của ai hết ,

AQ với bản thân, lúc cần thì sẽ cho mọi thứ về zero mode … ở tận cùng rồi sẽ tìm cách đứng dậy, rồi sẽ vượt qua hết thôy…

Ai đó nhiều lần nhắc rằng, sao cứ thích trả giá nhiều thế…sao cứ sống mệt thế…

Bình thường, cũng bình thường thôi…

Ko bình thường, một cơn gió thoảng qua cũng đủ làm trái tim run rẩy, khắc khoải, nhức nhối….

 

 

 

[Góp] Gặp gỡ…

Version tấu hài
Gặp em trong ngày đầy hoa nắng,
Quán vắng buổi trưa ăn canh cua,
Tay em khua khoắng miệng liến thoắng,
 Chơi nét, đại ca lớp, cool ngầu
Version cảm xúc
Ta gặp nhau ngày đầy hoa nắng,
Bỗng thân quen như vạn kiếp rồi,
Cười rạng ngời, tim ai tỉnh giấc,
Chợt xuyến xao, chợt thấy yêu người
Version nghiêm túc
Gặp em trong này đầy hoa nắng,
Phố vắng quán xinh, hai đứa mình,
Ngã nghiêng câu chuyện người tri kỷ,
Tấm tắc ngợi khen mối duyên hiền
love

Chỉ hôm nay thôy….

Nốt hôm nay thôy

Nốt hôm nay nữa thôy,

Cho tôi buồn thêm một chút, một chút. Cho tôi lười biếng, thả trôi mọi thứ…

Rồi ngày mai, ngày mai sẽ khác … khác hơn

Tôi sẽ đứng dậy , bước tiếp với niềm tin, sự kiêu hãnh , sức mạnh từ bản thân tôi – như nó dĩ cần phải thế

Ngày mai…ngày kia & ngày kia nữa,

Những ngày lười biếng,

Nằm dài ở nhà, hoặc trốn ở đâu đó đọc sách , xem phim, nghe nhạc

chẳng còn những ý niệm về thời gian, áp lực hay guồng quay…

Nhàn nhã ư… chắc ko có

Hưởng thụ ư… vẫn chưa một chút nào,

Tôi cứ để ngày trôi…đôi khi nhìn lại ko hiểu mình đã làm gì mà ngày hết nhanh tới vậy?

Mệt nhoài vật lộn với những câu hỏi về ý nghĩa và giá trị của cuộc đời này?

Loay hoay trong mớ hỗn độn do chính mình tạo ra

Cô đơn cùng cực trong nỗi mất mát vì cảm giác bị bỏ quên…

Cảm giác đứng bên cạnh, ngoài rìa, kẻ ngoài cuộc… cả kẻ thua cuộc… làm bản thân mệt nhoài, đau khổ

Đến tận cùng, chưa bao giờ tôi tự đẩy mình vào cảm giác tệ đến như vậy. Động lực tiếp tới, chặng đường tiếp theo có gì vui, có gì hay, có người bước cùng hay cứ lẻ loi bước mãi?

Tôi biết rằng đến lúc tôi phải tự mình thoát ra,

Khi nào tôi có thể thoát ra? Ngày mai, ngày kia…hay ngày kia nữa?

Ngày hnay thật đặc biệt, vô cùng đặc biệt … lẽ ra tôi cần trân trọng nó? có phải chăng tôi đang lãng phí nó? lãng phí chút thanh xuân cuối cùng còn sót lại của tôi?

Chỉ là tôi lười quá, tôi ước rằng có bàn tay nào đó kéo tôi bước đi 1 chút, cho tôi dựa vào chút – cho bớt chới với…để tôi có động lực bước đi

Tôi lười, ko phải sợ hãi ko dám đi tiếp…là sợ phải đi tiếp một mình ?

 

 

 

Ngày mai …ngày Nắng!

Những ngày này, tôi muốn cố giấu mình đi đâu đó, để tìm kiếm sự an tĩnh, tự tại. Để tìm được niềm vui, để bớt đi những sân si, giận dữ , những mệt mỏi tự mình gây ra cho mình bản thân mình.

Ngày mai , sẽ là ngày Nắng lên, rực rỡ …

Mệt mỏi, là tự thân

Vui vẻ hay hạnh phúc, cũng là tự thân …

Cuộc sống chỉ an yên khi lòng thật sự yên ổn

Nên nói lời Cảm ơn Người vì đã Nói câu từ chối , nhưng lại chọn Không rời xa tôi? Hay lời trách móc, giận hơn? Hay như bây giờ, mỗi lúc bình yên vui vẻ thì lòng tràn ngập biết ơn. Những lúc mệt mỏi, cô đơn , ghen tuông ích kỷ thì lòng ngập tràn sân si, giận dữ vô cớ, đổ hết giận dữ lên Người…

Cám ơn vì đã nói câu từ chối

Mình thiếu một chút can đảm
Để chấp nhận được lời yêu nhau
Sợ những ngày tháng về sau
Chẳng hiểu sẽ sống như thế nào ?

Mình thiếu một chút chân thành
Để biết hai ta sẽ đi bao xa
Sợ lắm mai đây thành người xa lạ
Mình tầm thường quá, phải vậy không ?

Mình thiếu một thứ quan trọng
Chẳng thể cân đo đong đếm được đâu
Cũng chẳng phải là một phép nhiệm màu
Chỉ đơn giản là tình yêu

Cảm ơn vì đã cố gắng nói câu từ chối
Để giờ đây ta vẫn là bạn của nhau thôi
Bình yên về trong tiếng cười giữa những ngày thảnh thơi
Hồn nhiên viết tiếp cuộc đời … !

Cảm ơn vì đã cố gắng nói câu từ chối
Để hôm nay không một ai phải lau nước mắt rơi
Nhìn nhau chẳng nói một lời, tình yêu cũng chẳng tuyệt vời
Vậy nên chỉ làm bạn thôi ! Xin cảm ơn !

Cảm ơn vì đã sống tốt với nhau
Tiếng yêu đành hẹn lại đến kiếp sau
ở một thế giới muôn màu
tình yêu chẳng có buồn rầu
Thì lúc ấy ta sẽ là của nhau X2

Rồi ngày mai Nắng sẽ lên, Rực rỡ ánh dương hồng …An yên rồi sẽ tới, bình tâm, tĩnh tại, an yên rồi sẽ tới …

Giá Như có thể Ôm Ai & Khóc

Giá Như có thể Ôm Ai & Khóc

Hẹn hò với những cô đơn riêng tôi
Một chiều lang thang
Hẹn hò với những miên man trong tôi
Tình Yêu vỡ nát
Cần tin nhắn mỗi ngày
Cần những hỏi han
Cho tôi yên bình thêm chút

Giá như … Có người đợi tôi đâu đó giữa cuộc đời
Giá như … Có người ôm tôi mỗi tối
Giá như … Có người ngồi nghe tôi kể bao vui buồn
Giá như … Có thể ôm lấy ai và khóc lên.