Ngày bình thường …

Thường chỉ viết blog khi bế tắc, mệt mỏi với cuộc sống. Blog vì thế mà cũng nhàm chán,  một màu, chỉ một màu buồn, xám, ảm đạm, não nề…

một năm viết được vài lần… nếu chăm chỉ hơn thì chắc được 1 tháng 1 lần. Vậy cuộc sống cũng gọi là không quá tệ, vì ngày bình thường, hay vui vẻ thì đã chẳng phải viết…

 

Vậy ngày bình thường thì sao,

Là những ngày, thức dậy, vội vã tới công ty…lo lắng tất bật với công việc, với hướng dẫn, training nhân viên, dăm ba câu chuyện với bạn bè, tám gẫu trên facebook. Cuối ngày tiện thì sẽ lê la vài chai bia cùng bạn bè, tám với nhau dăm ba câu, ăn tối rồi trở về. Bằng không, thì trở về nhà, qua loa cho bữa tối hoặc ăn bữa tối cùng 2 cậu bạn thân, cùng nghe nhạc rồi đi ngủ .

Những ngày bình thường không tất bật, sẽ luôn nhớ cuối ngày gọi về hỏi thăm mẹ, vài câu đơn giản, mẹ ăn cơm chưa, em trai đâu, cháu thế nào. Nếu ko gọi thì mẹ con nhắn nhủ qua Zalo …

Âm nhạc luôn hiện hữu trong những ngày bình thường. Nhạc khi làm việc, nhạc từ Playlist chọn lọc, hay vài bài hát được suggest từ feed của bạn bè. Âm nhạc cứu rỗi tâm hồn khô cằn, có khi là giúp tập trung làm việc, lại có lúc nhấn chìm cảm xúc trong nỗi buồn đau vời vợi, có khi khác lại là những điên loạn muốn bùng cháy… Cảm ơn cuộc sống vì có âm nhạc để chia sẻ …

 

Những ngày bình thường trở nên thú vị hơn khi Anh bên cạnh – cùng quan tâm, cùng chia sẻ .. những điều bình thường nhất mỗi ngày!

Là buổi sáng thức dậy, luôn có người nhắc em ăn sáng, để em không được phép lười biếng, để em biết mình phải quan tâm tới mình, phải yêu mình hơn một chút…Buổi sáng vội vã, sẽ trở nên thi vị, dễ chịu hơn khi có anh thức dậy cùng em, dù là ở đâu đó…

Buổi trưa ở văn phòng, nhắc em ngủ trưa, nhắc em ăn trưa tử tế không được lười

Buổi chiều khi back về nhà, trên chuyến xe dài đã có anh cùng chia sẻ những câu chuyện ko đầu ko cuối,

Buổi tối, nhắc em đi ngủ sớm, tám dăm ba câu chuyện, thi thoảng chờ e ngủ mới chịu ngủ …

Mỗi ngày bình thường trôi đi, không còn vội vã, không còn là một cuộc sống “day by day”, vì trong những điều bình thường đó – e đã biết enjoy, tận hưởng từng giây từng phút mình sống,  chia sẻ cùng nhau từng khoảnh khắc trong cuộc sống nhiều mỏi mệt này …

Không cần những tối thứ sáu vui vẻ, không cần tới “happy hour”, không cần tụ tập đông đúc để có niềm vui, để cố tận hưởng cuộc sống, để tìm vui trong những cơn say…em trở nên yên tĩnh hơn.

Yên tĩnh vì nơi con tim em, nơi sâu thẳm nhất em thấy Bình yên …

Cuối cùng thì em đã biết điều em muốn, em khao khát trong cuộc sống này…!

Không phải đỉnh cao quyền lực, không phải danh vọng, sự công nhận cũng trở nên kém quan trọng; tiền bạc, hàng hiệu … cũng chỉ là phù phiếm… Những thứ phù phiếm, chỉ là mua vui trong chốc lát. Qua cơn vui, sẽ là khoảng không, trống rỗng vô tận!

Điều em mong đợi nhất, chính là một người cùng chia sẻ với em … những điều bình thường nhất & những ngày bình thường nhất trong cuộc đời này…

Điều em lo sợ nhất, la Bình Yên liệu chỉ là khoảnh khắc? Hạnh phúc chỉ là trong chốc lát? Niềm vui tới nhanh rồi cũng sẽ rất nhanh biến mất?

Và nỗi cô đơn, có phải là thứ sẽ bên ta suốt cuộc đời này?

Cô đơn giữa đám đông người, cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, cô đơn giữa cuộc vui ?

Và Anh, hiện hữu bên em lúc này ? Nhưng có khi nào sẽ trở thành Ảo Ảnh trong tương lai?

Lựa chọn Anh… để ngỏ tương lai…,

Cho em sống một cuộc đời bình thường, để những ngày bình thường trôi qua có nghĩa …!!!

 

Advertisements

Chợt có gió thoảng qua ….

Vẫn biết bản thân ngang bướng, vẫn chấp nhận chuyện đó như một thói quen, một phần bản tính… Nhưng thi thoảng vẫn muốn tự sỉ vả bản thân, tại sao cứ ngang bướng như một con lừa?

Tại sao biết phía trước là chông gai, là ngõ cụt mà vẫn cứ cố chấp mà bước vào…

Biết sẽ mệt mỏi, biết sẽ dằn vặt, đau đớn…

Biết những mộng mị sẽ đeo đuổi trong cơn mơ hằng đêm,

Biết cả những ám ảnh tội lỗi ….

Khi lý trí thì lý trí đến cùng cực, bỏ qua mọi cảm xúc,

Khi cố chấp vì muốn dựa dẫm cảm xúc , cũng chẳng buồn tính cho mình một con đường để lui…

AQ với bản thân, là trả giá, là trải nghiệm… rồi sẽ Ổn hết thôi…

AQ với bản thân, …là trưởng thành, là yên ổn …

AQ với bản thân, ko muốn hối tiếc, ko thấy hổ thẹn với mình với người là đủ,

AQ với bản thân, mình sẽ ko đánh cắp giấc mơ hay hạnh phúc của ai hết ,

AQ với bản thân, lúc cần thì sẽ cho mọi thứ về zero mode … ở tận cùng rồi sẽ tìm cách đứng dậy, rồi sẽ vượt qua hết thôy…

Ai đó nhiều lần nhắc rằng, sao cứ thích trả giá nhiều thế…sao cứ sống mệt thế…

Bình thường, cũng bình thường thôi…

Ko bình thường, một cơn gió thoảng qua cũng đủ làm trái tim run rẩy, khắc khoải, nhức nhối….

 

 

 

Ngày mai…ngày kia & ngày kia nữa,

Những ngày lười biếng,

Nằm dài ở nhà, hoặc trốn ở đâu đó đọc sách , xem phim, nghe nhạc

chẳng còn những ý niệm về thời gian, áp lực hay guồng quay…

Nhàn nhã ư… chắc ko có

Hưởng thụ ư… vẫn chưa một chút nào,

Tôi cứ để ngày trôi…đôi khi nhìn lại ko hiểu mình đã làm gì mà ngày hết nhanh tới vậy?

Mệt nhoài vật lộn với những câu hỏi về ý nghĩa và giá trị của cuộc đời này?

Loay hoay trong mớ hỗn độn do chính mình tạo ra

Cô đơn cùng cực trong nỗi mất mát vì cảm giác bị bỏ quên…

Cảm giác đứng bên cạnh, ngoài rìa, kẻ ngoài cuộc… cả kẻ thua cuộc… làm bản thân mệt nhoài, đau khổ

Đến tận cùng, chưa bao giờ tôi tự đẩy mình vào cảm giác tệ đến như vậy. Động lực tiếp tới, chặng đường tiếp theo có gì vui, có gì hay, có người bước cùng hay cứ lẻ loi bước mãi?

Tôi biết rằng đến lúc tôi phải tự mình thoát ra,

Khi nào tôi có thể thoát ra? Ngày mai, ngày kia…hay ngày kia nữa?

Ngày hnay thật đặc biệt, vô cùng đặc biệt … lẽ ra tôi cần trân trọng nó? có phải chăng tôi đang lãng phí nó? lãng phí chút thanh xuân cuối cùng còn sót lại của tôi?

Chỉ là tôi lười quá, tôi ước rằng có bàn tay nào đó kéo tôi bước đi 1 chút, cho tôi dựa vào chút – cho bớt chới với…để tôi có động lực bước đi

Tôi lười, ko phải sợ hãi ko dám đi tiếp…là sợ phải đi tiếp một mình ?

 

 

 

Ngày mai …ngày Nắng!

Những ngày này, tôi muốn cố giấu mình đi đâu đó, để tìm kiếm sự an tĩnh, tự tại. Để tìm được niềm vui, để bớt đi những sân si, giận dữ , những mệt mỏi tự mình gây ra cho mình bản thân mình.

Ngày mai , sẽ là ngày Nắng lên, rực rỡ …

Mệt mỏi, là tự thân

Vui vẻ hay hạnh phúc, cũng là tự thân …

Cuộc sống chỉ an yên khi lòng thật sự yên ổn

Nên nói lời Cảm ơn Người vì đã Nói câu từ chối , nhưng lại chọn Không rời xa tôi? Hay lời trách móc, giận hơn? Hay như bây giờ, mỗi lúc bình yên vui vẻ thì lòng tràn ngập biết ơn. Những lúc mệt mỏi, cô đơn , ghen tuông ích kỷ thì lòng ngập tràn sân si, giận dữ vô cớ, đổ hết giận dữ lên Người…

Cám ơn vì đã nói câu từ chối

Mình thiếu một chút can đảm
Để chấp nhận được lời yêu nhau
Sợ những ngày tháng về sau
Chẳng hiểu sẽ sống như thế nào ?

Mình thiếu một chút chân thành
Để biết hai ta sẽ đi bao xa
Sợ lắm mai đây thành người xa lạ
Mình tầm thường quá, phải vậy không ?

Mình thiếu một thứ quan trọng
Chẳng thể cân đo đong đếm được đâu
Cũng chẳng phải là một phép nhiệm màu
Chỉ đơn giản là tình yêu

Cảm ơn vì đã cố gắng nói câu từ chối
Để giờ đây ta vẫn là bạn của nhau thôi
Bình yên về trong tiếng cười giữa những ngày thảnh thơi
Hồn nhiên viết tiếp cuộc đời … !

Cảm ơn vì đã cố gắng nói câu từ chối
Để hôm nay không một ai phải lau nước mắt rơi
Nhìn nhau chẳng nói một lời, tình yêu cũng chẳng tuyệt vời
Vậy nên chỉ làm bạn thôi ! Xin cảm ơn !

Cảm ơn vì đã sống tốt với nhau
Tiếng yêu đành hẹn lại đến kiếp sau
ở một thế giới muôn màu
tình yêu chẳng có buồn rầu
Thì lúc ấy ta sẽ là của nhau X2

Rồi ngày mai Nắng sẽ lên, Rực rỡ ánh dương hồng …An yên rồi sẽ tới, bình tâm, tĩnh tại, an yên rồi sẽ tới …

Khi tôi nói tôi cần người bạn đời…!!!

Khi tôi nói tôi cần người bạn đời,

Đó là người đồng hành , người chia sẻ cùng tôi trong suốt quáng đời trưởng thành và già đi của tôi…

Hẳn, đó phải là người tôi yêu

Và, người đó yêu tôi…

Là partner? trong một mối quan hệ đồng hành win – win?

Tôi chẳng nghĩ gì nhiều về chuyện bao giờ lấy chồng, chuyện phải có 1 gia đình – hay 1 tổ ấm của mình..Vì , tôi nghĩ mình còn trẻ, tôi có nhiều thứ cần trải nghiệm. Tôi có 1 gia đình có mẹ, có em cần phải lo – đó cũng là tổ ấm, là gia đình của tôi. Tôi nghĩ, tôi đủ rồi – ổn rồi. Tôi còn muốn lang thang, muốn rong chơi, muốn khám phá bản thân mình và cuộc sống rộng dài phía trước.

Chỉ là mỗi dịp Tết về, khi tôi thấy bà, thấy mẹ, thấy những người thân yêu ngày càng già đi. Bọn trẻ con thì ngày càng lớn; khuôn mặt, nét cười của tôi đã xuất hiên những nếp nhăn. Tính cách tôi ngày trở nên khó chịu…Và gia đình, bắt đầu nhiều công việc lớn cần phải lo: xây nhà, dựng vợ gả chồng cho em trai… Mẹ tôi cũng sắp đến tuổi nghỉ hưu…Vô thức, tôi nhận ra, ừ mình đã qua giai đoạn trưởng thành – gánh nặng trên vai mình bắt đầu nhiều lên thì phải? Mình cần người cùng mình chia sẻ…

Người cùng chia sẻ, ko phải là người chỉ dựa dẫm…

Bản chất, chưa lấy chồng tôi chịu gánh nặng với gia đình tôi. Tôi có chồng, tôi thêm người chia sẻ nhưng bù lại lại chia sẻ thêm gánh nặng với gia đình chồng. Bản chất lợi ích ko nhiều hơn…Tôi vẫn có thể ổn nếu chỉ 1 mình; với 1 phần gánh nặng chỉ của mình…

Chỉ là, tôi cần chia sẻ -tôi cần người đồng hành. Là khi mệt mỏi, người phụ nữ Tôi cần 1 bờ vai để tựa, để dựa dâm; để động viên, để giúp tôi kiên định và dũng cảm; để có thể yếu đuối với người đồng hành của mình mà k lo sợ..

Người bạn đời của tôi – chồng tôi – người đồng hành của tôi; anh ấy có thể có bờ vai đủ dài và rộng cho tôi dựa vào. Nhưng anh ấy cần tôi, cần bàn tay chăm sóc, vun vén cho gia đình của người phụ nữ. Anh ấy cần sự chăm sóc, cần nơi để trở về – cần người động viên và tiếp thêm sức mạnh để anh ý ngày càng trưởng thành, vững chãi….

Vậy là , tôi cần bờ vai anh  để tựa …& Anh ấy, cần bàn tay chăm sóc của Tôi…

Bờ vai nào đủ dài và rộng – đủ bao dung để chia sẻ và đồng hành?

Bàn tay này có đủ ấm áp, đủ khéo léo để chăm sóc, giữ lửa yêu thương cho tổ ấm ?