Ngày bình thường …

Thường chỉ viết blog khi bế tắc, mệt mỏi với cuộc sống. Blog vì thế mà cũng nhàm chán,  một màu, chỉ một màu buồn, xám, ảm đạm, não nề…

một năm viết được vài lần… nếu chăm chỉ hơn thì chắc được 1 tháng 1 lần. Vậy cuộc sống cũng gọi là không quá tệ, vì ngày bình thường, hay vui vẻ thì đã chẳng phải viết…

 

Vậy ngày bình thường thì sao,

Là những ngày, thức dậy, vội vã tới công ty…lo lắng tất bật với công việc, với hướng dẫn, training nhân viên, dăm ba câu chuyện với bạn bè, tám gẫu trên facebook. Cuối ngày tiện thì sẽ lê la vài chai bia cùng bạn bè, tám với nhau dăm ba câu, ăn tối rồi trở về. Bằng không, thì trở về nhà, qua loa cho bữa tối hoặc ăn bữa tối cùng 2 cậu bạn thân, cùng nghe nhạc rồi đi ngủ .

Những ngày bình thường không tất bật, sẽ luôn nhớ cuối ngày gọi về hỏi thăm mẹ, vài câu đơn giản, mẹ ăn cơm chưa, em trai đâu, cháu thế nào. Nếu ko gọi thì mẹ con nhắn nhủ qua Zalo …

Âm nhạc luôn hiện hữu trong những ngày bình thường. Nhạc khi làm việc, nhạc từ Playlist chọn lọc, hay vài bài hát được suggest từ feed của bạn bè. Âm nhạc cứu rỗi tâm hồn khô cằn, có khi là giúp tập trung làm việc, lại có lúc nhấn chìm cảm xúc trong nỗi buồn đau vời vợi, có khi khác lại là những điên loạn muốn bùng cháy… Cảm ơn cuộc sống vì có âm nhạc để chia sẻ …

 

Những ngày bình thường trở nên thú vị hơn khi Anh bên cạnh – cùng quan tâm, cùng chia sẻ .. những điều bình thường nhất mỗi ngày!

Là buổi sáng thức dậy, luôn có người nhắc em ăn sáng, để em không được phép lười biếng, để em biết mình phải quan tâm tới mình, phải yêu mình hơn một chút…Buổi sáng vội vã, sẽ trở nên thi vị, dễ chịu hơn khi có anh thức dậy cùng em, dù là ở đâu đó…

Buổi trưa ở văn phòng, nhắc em ngủ trưa, nhắc em ăn trưa tử tế không được lười

Buổi chiều khi back về nhà, trên chuyến xe dài đã có anh cùng chia sẻ những câu chuyện ko đầu ko cuối,

Buổi tối, nhắc em đi ngủ sớm, tám dăm ba câu chuyện, thi thoảng chờ e ngủ mới chịu ngủ …

Mỗi ngày bình thường trôi đi, không còn vội vã, không còn là một cuộc sống “day by day”, vì trong những điều bình thường đó – e đã biết enjoy, tận hưởng từng giây từng phút mình sống,  chia sẻ cùng nhau từng khoảnh khắc trong cuộc sống nhiều mỏi mệt này …

Không cần những tối thứ sáu vui vẻ, không cần tới “happy hour”, không cần tụ tập đông đúc để có niềm vui, để cố tận hưởng cuộc sống, để tìm vui trong những cơn say…em trở nên yên tĩnh hơn.

Yên tĩnh vì nơi con tim em, nơi sâu thẳm nhất em thấy Bình yên …

Cuối cùng thì em đã biết điều em muốn, em khao khát trong cuộc sống này…!

Không phải đỉnh cao quyền lực, không phải danh vọng, sự công nhận cũng trở nên kém quan trọng; tiền bạc, hàng hiệu … cũng chỉ là phù phiếm… Những thứ phù phiếm, chỉ là mua vui trong chốc lát. Qua cơn vui, sẽ là khoảng không, trống rỗng vô tận!

Điều em mong đợi nhất, chính là một người cùng chia sẻ với em … những điều bình thường nhất & những ngày bình thường nhất trong cuộc đời này…

Điều em lo sợ nhất, la Bình Yên liệu chỉ là khoảnh khắc? Hạnh phúc chỉ là trong chốc lát? Niềm vui tới nhanh rồi cũng sẽ rất nhanh biến mất?

Và nỗi cô đơn, có phải là thứ sẽ bên ta suốt cuộc đời này?

Cô đơn giữa đám đông người, cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, cô đơn giữa cuộc vui ?

Và Anh, hiện hữu bên em lúc này ? Nhưng có khi nào sẽ trở thành Ảo Ảnh trong tương lai?

Lựa chọn Anh… để ngỏ tương lai…,

Cho em sống một cuộc đời bình thường, để những ngày bình thường trôi qua có nghĩa …!!!

 

Advertisements

Chợt có gió thoảng qua ….

Vẫn biết bản thân ngang bướng, vẫn chấp nhận chuyện đó như một thói quen, một phần bản tính… Nhưng thi thoảng vẫn muốn tự sỉ vả bản thân, tại sao cứ ngang bướng như một con lừa?

Tại sao biết phía trước là chông gai, là ngõ cụt mà vẫn cứ cố chấp mà bước vào…

Biết sẽ mệt mỏi, biết sẽ dằn vặt, đau đớn…

Biết những mộng mị sẽ đeo đuổi trong cơn mơ hằng đêm,

Biết cả những ám ảnh tội lỗi ….

Khi lý trí thì lý trí đến cùng cực, bỏ qua mọi cảm xúc,

Khi cố chấp vì muốn dựa dẫm cảm xúc , cũng chẳng buồn tính cho mình một con đường để lui…

AQ với bản thân, là trả giá, là trải nghiệm… rồi sẽ Ổn hết thôi…

AQ với bản thân, …là trưởng thành, là yên ổn …

AQ với bản thân, ko muốn hối tiếc, ko thấy hổ thẹn với mình với người là đủ,

AQ với bản thân, mình sẽ ko đánh cắp giấc mơ hay hạnh phúc của ai hết ,

AQ với bản thân, lúc cần thì sẽ cho mọi thứ về zero mode … ở tận cùng rồi sẽ tìm cách đứng dậy, rồi sẽ vượt qua hết thôy…

Ai đó nhiều lần nhắc rằng, sao cứ thích trả giá nhiều thế…sao cứ sống mệt thế…

Bình thường, cũng bình thường thôi…

Ko bình thường, một cơn gió thoảng qua cũng đủ làm trái tim run rẩy, khắc khoải, nhức nhối….

 

 

 

Ngày mai…ngày kia & ngày kia nữa,

Những ngày lười biếng,

Nằm dài ở nhà, hoặc trốn ở đâu đó đọc sách , xem phim, nghe nhạc

chẳng còn những ý niệm về thời gian, áp lực hay guồng quay…

Nhàn nhã ư… chắc ko có

Hưởng thụ ư… vẫn chưa một chút nào,

Tôi cứ để ngày trôi…đôi khi nhìn lại ko hiểu mình đã làm gì mà ngày hết nhanh tới vậy?

Mệt nhoài vật lộn với những câu hỏi về ý nghĩa và giá trị của cuộc đời này?

Loay hoay trong mớ hỗn độn do chính mình tạo ra

Cô đơn cùng cực trong nỗi mất mát vì cảm giác bị bỏ quên…

Cảm giác đứng bên cạnh, ngoài rìa, kẻ ngoài cuộc… cả kẻ thua cuộc… làm bản thân mệt nhoài, đau khổ

Đến tận cùng, chưa bao giờ tôi tự đẩy mình vào cảm giác tệ đến như vậy. Động lực tiếp tới, chặng đường tiếp theo có gì vui, có gì hay, có người bước cùng hay cứ lẻ loi bước mãi?

Tôi biết rằng đến lúc tôi phải tự mình thoát ra,

Khi nào tôi có thể thoát ra? Ngày mai, ngày kia…hay ngày kia nữa?

Ngày hnay thật đặc biệt, vô cùng đặc biệt … lẽ ra tôi cần trân trọng nó? có phải chăng tôi đang lãng phí nó? lãng phí chút thanh xuân cuối cùng còn sót lại của tôi?

Chỉ là tôi lười quá, tôi ước rằng có bàn tay nào đó kéo tôi bước đi 1 chút, cho tôi dựa vào chút – cho bớt chới với…để tôi có động lực bước đi

Tôi lười, ko phải sợ hãi ko dám đi tiếp…là sợ phải đi tiếp một mình ?

 

 

 

Ngày mai …ngày Nắng!

Những ngày này, tôi muốn cố giấu mình đi đâu đó, để tìm kiếm sự an tĩnh, tự tại. Để tìm được niềm vui, để bớt đi những sân si, giận dữ , những mệt mỏi tự mình gây ra cho mình bản thân mình.

Ngày mai , sẽ là ngày Nắng lên, rực rỡ …

Mệt mỏi, là tự thân

Vui vẻ hay hạnh phúc, cũng là tự thân …

Cuộc sống chỉ an yên khi lòng thật sự yên ổn

Nên nói lời Cảm ơn Người vì đã Nói câu từ chối , nhưng lại chọn Không rời xa tôi? Hay lời trách móc, giận hơn? Hay như bây giờ, mỗi lúc bình yên vui vẻ thì lòng tràn ngập biết ơn. Những lúc mệt mỏi, cô đơn , ghen tuông ích kỷ thì lòng ngập tràn sân si, giận dữ vô cớ, đổ hết giận dữ lên Người…

Cám ơn vì đã nói câu từ chối

Mình thiếu một chút can đảm
Để chấp nhận được lời yêu nhau
Sợ những ngày tháng về sau
Chẳng hiểu sẽ sống như thế nào ?

Mình thiếu một chút chân thành
Để biết hai ta sẽ đi bao xa
Sợ lắm mai đây thành người xa lạ
Mình tầm thường quá, phải vậy không ?

Mình thiếu một thứ quan trọng
Chẳng thể cân đo đong đếm được đâu
Cũng chẳng phải là một phép nhiệm màu
Chỉ đơn giản là tình yêu

Cảm ơn vì đã cố gắng nói câu từ chối
Để giờ đây ta vẫn là bạn của nhau thôi
Bình yên về trong tiếng cười giữa những ngày thảnh thơi
Hồn nhiên viết tiếp cuộc đời … !

Cảm ơn vì đã cố gắng nói câu từ chối
Để hôm nay không một ai phải lau nước mắt rơi
Nhìn nhau chẳng nói một lời, tình yêu cũng chẳng tuyệt vời
Vậy nên chỉ làm bạn thôi ! Xin cảm ơn !

Cảm ơn vì đã sống tốt với nhau
Tiếng yêu đành hẹn lại đến kiếp sau
ở một thế giới muôn màu
tình yêu chẳng có buồn rầu
Thì lúc ấy ta sẽ là của nhau X2

Rồi ngày mai Nắng sẽ lên, Rực rỡ ánh dương hồng …An yên rồi sẽ tới, bình tâm, tĩnh tại, an yên rồi sẽ tới …

Khi tôi nói tôi cần người bạn đời…!!!

Khi tôi nói tôi cần người bạn đời,

Đó là người đồng hành , người chia sẻ cùng tôi trong suốt quáng đời trưởng thành và già đi của tôi…

Hẳn, đó phải là người tôi yêu

Và, người đó yêu tôi…

Là partner? trong một mối quan hệ đồng hành win – win?

Tôi chẳng nghĩ gì nhiều về chuyện bao giờ lấy chồng, chuyện phải có 1 gia đình – hay 1 tổ ấm của mình..Vì , tôi nghĩ mình còn trẻ, tôi có nhiều thứ cần trải nghiệm. Tôi có 1 gia đình có mẹ, có em cần phải lo – đó cũng là tổ ấm, là gia đình của tôi. Tôi nghĩ, tôi đủ rồi – ổn rồi. Tôi còn muốn lang thang, muốn rong chơi, muốn khám phá bản thân mình và cuộc sống rộng dài phía trước.

Chỉ là mỗi dịp Tết về, khi tôi thấy bà, thấy mẹ, thấy những người thân yêu ngày càng già đi. Bọn trẻ con thì ngày càng lớn; khuôn mặt, nét cười của tôi đã xuất hiên những nếp nhăn. Tính cách tôi ngày trở nên khó chịu…Và gia đình, bắt đầu nhiều công việc lớn cần phải lo: xây nhà, dựng vợ gả chồng cho em trai… Mẹ tôi cũng sắp đến tuổi nghỉ hưu…Vô thức, tôi nhận ra, ừ mình đã qua giai đoạn trưởng thành – gánh nặng trên vai mình bắt đầu nhiều lên thì phải? Mình cần người cùng mình chia sẻ…

Người cùng chia sẻ, ko phải là người chỉ dựa dẫm…

Bản chất, chưa lấy chồng tôi chịu gánh nặng với gia đình tôi. Tôi có chồng, tôi thêm người chia sẻ nhưng bù lại lại chia sẻ thêm gánh nặng với gia đình chồng. Bản chất lợi ích ko nhiều hơn…Tôi vẫn có thể ổn nếu chỉ 1 mình; với 1 phần gánh nặng chỉ của mình…

Chỉ là, tôi cần chia sẻ -tôi cần người đồng hành. Là khi mệt mỏi, người phụ nữ Tôi cần 1 bờ vai để tựa, để dựa dâm; để động viên, để giúp tôi kiên định và dũng cảm; để có thể yếu đuối với người đồng hành của mình mà k lo sợ..

Người bạn đời của tôi – chồng tôi – người đồng hành của tôi; anh ấy có thể có bờ vai đủ dài và rộng cho tôi dựa vào. Nhưng anh ấy cần tôi, cần bàn tay chăm sóc, vun vén cho gia đình của người phụ nữ. Anh ấy cần sự chăm sóc, cần nơi để trở về – cần người động viên và tiếp thêm sức mạnh để anh ý ngày càng trưởng thành, vững chãi….

Vậy là , tôi cần bờ vai anh  để tựa …& Anh ấy, cần bàn tay chăm sóc của Tôi…

Bờ vai nào đủ dài và rộng – đủ bao dung để chia sẻ và đồng hành?

Bàn tay này có đủ ấm áp, đủ khéo léo để chăm sóc, giữ lửa yêu thương cho tổ ấm ?

2017 -Nhẹ, Nhường, Nhẫn….

2016,

Một năm với nhiều trải nghiệm khác, rất khác

Đau khổ, dằn vặt, ích kỷ làm đau mình đau người; bồng bột, nông cạn – xốc nổi…

Tất cả những cảm xúc nông nổi, bồng bột trẻ con nhất đã trải qua

Một năm phung phí sức khỏe và năng lượng cho nhiều thứ tiêu cực

Một năm dấn thân vào những câu chuyện tình cảm ko đầu ko cuối. Nhấn chìm bản thân trong tấn bi kịch do chính mình tạo ra

Nhưng là một năm ko hề lãng phí…

Vì là con người, mình cần phải trái nghiệm, trải qua những cảm xúc đó- có được những bài học từ đó để trưởng thành trong suy nghĩ, hành xử và học cách yêu thương

Mình – một con bé ko biết bày tỏ cảm xúc. Khô khan nhưng yếu đuối khoác dưới lớp áo sôi nổi, mạnh mẽ và tính cách như con trai .

Mình – tự ti về nhiều thứ nên đến khi ai đó chạm vào sâu thẳm bên trong trái tim mình. Người có thể gỡ lớp vỏ bọc xù xì của mình; người kiên nhẫn ở bên cạnh giúp đỡ lắng nghe mình thì mình trân trọng nhiều nhiều lắm. Chỉ có ngược đời là, khi càng trân trọng yêu quý người đó, minh lại càng bộc lộ những thứ bitchy nhất của mình; những thứ xấu xí xốc nổi nhất của mình. Cách yêu thương khiến người yêu thương mình mệt mỏi lắm lắm.

Đúng như cách Marilyn nói:

Image result for marilyn monroe quotes

Ngẫm về 1 năm đã qua… nghĩ lại những bất ổn, ích kỷ, dằn vặt của mình. Tất cả chỉ xuất phát từ sự tự ti về bản thân, hiểu những khiếm khuyết của mình; sợ hãi mất mát ; cảm giác thiếu an toàn và sợ hãi bị bỏ rơi. Vì thế trong mqh của mình, thay vì dành thời gian tận hưởng nó; mình đã luôn phải gồng lên chống đỡ nó. Sự chống đỡ khiến tất cả mệt mỏi…!!!

Trước Tết,

Sự bất ổn, lo lắng đã khiến mình phải tìm đến bác sỹ tâm lý, vì lo sợ mình k còn khả năng kiểm soát cảm xúc. Vì tất cả đều bất ổn, vì mình quá mệt mỏi vì những thứ bất ổn. Bác sỹ nói rằng, vì những lý do nhất định từ tuổi thơ – Mình bất an; thiếu cảm giác an toàn; thiếu cảm giác thuộc về ai đó. Vì luôn gồng lên , sợ hãi nên cuộc sống của mình bỗng trở nên quá nhiều gánh nặng

Mình phải học cách thả lỏng, học cách rũ bỏ bớt gánh năng; học cách tin tưởng bản thân và bớt hoài nghi về bản thân cũng như những người xung quanh . Chỉ bằng cách tin bản thân; yêu bản thân mình – chấp nhận nó, yêu thương nó – sự tự tin và năng lượng tích cực sẽ như vầng hào quang tỏa sang xung quanh mình

Bằng những phương pháp trò chuyện của bác sỹ, mình đã có những trạng thái thả lỏng và nhẹ đi rất nhiều …

Mình dần dần cảm nhận rõ hơn nhiều thứ; cảm nhận rõ cả sự bất ổn của những người xung quanh mình – bạn bè mình, cả người mình yêu thương.

Con người, ở đâu đó luôn tồn tại cảm giác sợ hãi, lo lắng, tự ti và tương đối thiếu an toàn.

Ai cũng có những gót chân asin, ai cũng có những nỗi sợ hãi vô hình

Chỉ là chúng ta handle nó ntn, chúng ta đang giấu nó ra sao hay học cách đối mặt với nó thực sự tới thế nào ?

Với sự trợ giúp của bác sỹ, mình đang cố gắng khép lại quá khứ – đối diện với những vấn đề của chính mình để tự tin bước tiếp

Mình cần nuôi dưỡng sự tự tin; nuôi dưỡng năng lượng tích cực để có thể sống tích cực – hiểu được sâu thẳm bản thân mình & học cách enjoy, balance cuộc sống

Trc ngày nghỉ tết vài ngày,

Lần đầu tiên mình trải qua cảm giá phải trả giá cho những hành động bốc đồng + xốc nổi – bị bỏ lại 1 mình giữa đêm khuya gần sáng trong tình trang nửa tỉnh nửa say; khóc lóc k ngừng và bối rối k biết làm gì. Trong trạng thái túng quấn, đã có lúc muốn bước xuống đường để cho cái gì đến sẽ đến…để lại hậu quả dằn vặt người đã bỏ rơi mình..

thật may, vẫn đủ tỉnh táo để kìm bản thân lại; để k tự gây đau đớn cho bản thân … k ngu ngốc tự làm đau mình để dằn vặt người khác. Suy cho cùng, ngốc nghếch cùng cực là làm đau mình, tự có lỗi với bản thân và dằn vặt những người yêu thương mình.

Tỉnh lại, đau khổ – nhưng chưa bao giờ tỉnh táo hơn thế…Hiểu rằng mình cần sống nhẹ nhõm hơn, cần tự làm chủ cuộc đời mình; cần yêu mình, phơi phới yêu đời. Cần tập trung cho công việc; cho bản thân, cho sức khỏe. Yêu minhg, ko phụ bạc bản thân mình thì người khác mới ko phụ bạc mình.

Trong Tết,

Những ngày nghỉ Tết nhẹ nhàng, ko dằn vặt

Những ngày nhẹ bẫng ko nghĩ ngợi; ko cần lo tranh đấu, hoài nghi  hay tự chuốc khổ đau vào người

Những ngày dành thời gian cho bản thân nhiều hơn, gia đình nhiều hơn

Đôi lúc, vô thức mất ngủ vài ngày nhưng ko biết trong đầu đang nghĩ gì.

Vô thức cảm giác nhẹ nhõm quá trở thành trống rỗng

Vô thức giấc mơ chấp chới vài bóng dáng quen thuộc – nhưng mộng mị, mệt mỏi.

Trở về thực tế, lo toan với những gánh nặng đời thường của gia đình. Cãi cọ, tranh cãi, khó chịu với vài thứ áp lực. Nhưng tuyệt đối ko căng thẳng, ko stress…

Ko cần gồng mình đ sống, ko cần cố gắng để quên hay vượt qua

Nôi buồn nếu đến, cứ nhẹ nhàng nhấm nháp…rồi từ từ, mọi thứ sẽ qua

Những ngày thực sự ko vội vã…!!!

2017, 

Một năm cần lấy lại sự tự tin cho bản thân. Sự tự tin từ nội tại chứ k phải cái vỏ sôi nổi hào nhoáng tự tin bên ngoài. Sự tự tin được nuôi dưỡng bằng tinh thần, tri thức và sự yêu thương, trân trọng bản thân mình. Chỉ có thế, mình mới có thể sống một cuộc đời có ý nghĩa, ko vô ích

Một năm cần phát huy tốt hơn những bài học về chữ Nhẫn,…

Kiên nhẫn, Nhẫn nãi một chút với tất cả… bớt cái Tôi xuống – bớt đi sự nóng nảy. Tâm an – vạn sự an

Chữ Nhường,…

Vẫn biết xưa nay mình k thích tranh đấu. Nhưng chữ Nhường – Nhịn là một tráng thái khác với chữ Ko Cần – Bất Chấp – Bất cần. Là thái độ, là sự trưởng thành hơn trong suy nghĩ, phong thái và con người

Chữ Nhẹ,…

Học cách cân bằng công việc và cuộc sống. Học cách buông bỏ. Học cách thả lỏng. Sống 1 cuộc đời Nhẹ Nhõm, bớt gánh nặng do mình tự tạo ra

Suy cho cùng, vị trí xã hội, tự tôn, tự tin nó phải xuất phát từ nội tại, từ khí chất, từ bản thân. Sự công nhận của người khác chỉ là 1 phần nhỏ, rất nhỏ. Đừng bất chấp, đừng đánh mất, đừng để ánh nhìn của người khác quyết định con người mình – vị trí của mình. Lên voi xuống chó; hnay vị trí này người ta cung phụng coi trọng; ngày mai k còn giá trị họ có thể ko. Suy cho cùng, phù phiếm là phù phiếm. Nên sự Tự tin, giá trị của bạn do bạn tự quyết định – ko để người khác đánh giá hay phán xét.

Tiền tại, địa vị mình đã chẳng đặt gánh nặng – thì sự công nhận, cũng chỉ là thứ phù phiếm lắm lắm…

Hiểu thứ mình muốn, biết thứ mình cần, rành rẽ chuyện làm cs mình vui …và bước tới, phấn đấu, kiên định vì nó. Sống 1 cuộc đời nhẹ nhõm, bớt nghi kị; bớt gánh nặng và tổn thương. …

 

Image result for 2017