Ngày mai …ngày Nắng!

Những ngày này, tôi muốn cố giấu mình đi đâu đó, để tìm kiếm sự an tĩnh, tự tại. Để tìm được niềm vui, để bớt đi những sân si, giận dữ , những mệt mỏi tự mình gây ra cho mình bản thân mình.

Ngày mai , sẽ là ngày Nắng lên, rực rỡ …

Mệt mỏi, là tự thân

Vui vẻ hay hạnh phúc, cũng là tự thân …

Cuộc sống chỉ an yên khi lòng thật sự yên ổn

Nên nói lời Cảm ơn Người vì đã Nói câu từ chối , nhưng lại chọn Không rời xa tôi? Hay lời trách móc, giận hơn? Hay như bây giờ, mỗi lúc bình yên vui vẻ thì lòng tràn ngập biết ơn. Những lúc mệt mỏi, cô đơn , ghen tuông ích kỷ thì lòng ngập tràn sân si, giận dữ vô cớ, đổ hết giận dữ lên Người…

Cám ơn vì đã nói câu từ chối

Mình thiếu một chút can đảm
Để chấp nhận được lời yêu nhau
Sợ những ngày tháng về sau
Chẳng hiểu sẽ sống như thế nào ?

Mình thiếu một chút chân thành
Để biết hai ta sẽ đi bao xa
Sợ lắm mai đây thành người xa lạ
Mình tầm thường quá, phải vậy không ?

Mình thiếu một thứ quan trọng
Chẳng thể cân đo đong đếm được đâu
Cũng chẳng phải là một phép nhiệm màu
Chỉ đơn giản là tình yêu

Cảm ơn vì đã cố gắng nói câu từ chối
Để giờ đây ta vẫn là bạn của nhau thôi
Bình yên về trong tiếng cười giữa những ngày thảnh thơi
Hồn nhiên viết tiếp cuộc đời … !

Cảm ơn vì đã cố gắng nói câu từ chối
Để hôm nay không một ai phải lau nước mắt rơi
Nhìn nhau chẳng nói một lời, tình yêu cũng chẳng tuyệt vời
Vậy nên chỉ làm bạn thôi ! Xin cảm ơn !

Cảm ơn vì đã sống tốt với nhau
Tiếng yêu đành hẹn lại đến kiếp sau
ở một thế giới muôn màu
tình yêu chẳng có buồn rầu
Thì lúc ấy ta sẽ là của nhau X2

Rồi ngày mai Nắng sẽ lên, Rực rỡ ánh dương hồng …An yên rồi sẽ tới, bình tâm, tĩnh tại, an yên rồi sẽ tới …

2017 -Nhẹ, Nhường, Nhẫn….

2016,

Một năm với nhiều trải nghiệm khác, rất khác

Đau khổ, dằn vặt, ích kỷ làm đau mình đau người; bồng bột, nông cạn – xốc nổi…

Tất cả những cảm xúc nông nổi, bồng bột trẻ con nhất đã trải qua

Một năm phung phí sức khỏe và năng lượng cho nhiều thứ tiêu cực

Một năm dấn thân vào những câu chuyện tình cảm ko đầu ko cuối. Nhấn chìm bản thân trong tấn bi kịch do chính mình tạo ra

Nhưng là một năm ko hề lãng phí…

Vì là con người, mình cần phải trái nghiệm, trải qua những cảm xúc đó- có được những bài học từ đó để trưởng thành trong suy nghĩ, hành xử và học cách yêu thương

Mình – một con bé ko biết bày tỏ cảm xúc. Khô khan nhưng yếu đuối khoác dưới lớp áo sôi nổi, mạnh mẽ và tính cách như con trai .

Mình – tự ti về nhiều thứ nên đến khi ai đó chạm vào sâu thẳm bên trong trái tim mình. Người có thể gỡ lớp vỏ bọc xù xì của mình; người kiên nhẫn ở bên cạnh giúp đỡ lắng nghe mình thì mình trân trọng nhiều nhiều lắm. Chỉ có ngược đời là, khi càng trân trọng yêu quý người đó, minh lại càng bộc lộ những thứ bitchy nhất của mình; những thứ xấu xí xốc nổi nhất của mình. Cách yêu thương khiến người yêu thương mình mệt mỏi lắm lắm.

Đúng như cách Marilyn nói:

Image result for marilyn monroe quotes

Ngẫm về 1 năm đã qua… nghĩ lại những bất ổn, ích kỷ, dằn vặt của mình. Tất cả chỉ xuất phát từ sự tự ti về bản thân, hiểu những khiếm khuyết của mình; sợ hãi mất mát ; cảm giác thiếu an toàn và sợ hãi bị bỏ rơi. Vì thế trong mqh của mình, thay vì dành thời gian tận hưởng nó; mình đã luôn phải gồng lên chống đỡ nó. Sự chống đỡ khiến tất cả mệt mỏi…!!!

Trước Tết,

Sự bất ổn, lo lắng đã khiến mình phải tìm đến bác sỹ tâm lý, vì lo sợ mình k còn khả năng kiểm soát cảm xúc. Vì tất cả đều bất ổn, vì mình quá mệt mỏi vì những thứ bất ổn. Bác sỹ nói rằng, vì những lý do nhất định từ tuổi thơ – Mình bất an; thiếu cảm giác an toàn; thiếu cảm giác thuộc về ai đó. Vì luôn gồng lên , sợ hãi nên cuộc sống của mình bỗng trở nên quá nhiều gánh nặng

Mình phải học cách thả lỏng, học cách rũ bỏ bớt gánh năng; học cách tin tưởng bản thân và bớt hoài nghi về bản thân cũng như những người xung quanh . Chỉ bằng cách tin bản thân; yêu bản thân mình – chấp nhận nó, yêu thương nó – sự tự tin và năng lượng tích cực sẽ như vầng hào quang tỏa sang xung quanh mình

Bằng những phương pháp trò chuyện của bác sỹ, mình đã có những trạng thái thả lỏng và nhẹ đi rất nhiều …

Mình dần dần cảm nhận rõ hơn nhiều thứ; cảm nhận rõ cả sự bất ổn của những người xung quanh mình – bạn bè mình, cả người mình yêu thương.

Con người, ở đâu đó luôn tồn tại cảm giác sợ hãi, lo lắng, tự ti và tương đối thiếu an toàn.

Ai cũng có những gót chân asin, ai cũng có những nỗi sợ hãi vô hình

Chỉ là chúng ta handle nó ntn, chúng ta đang giấu nó ra sao hay học cách đối mặt với nó thực sự tới thế nào ?

Với sự trợ giúp của bác sỹ, mình đang cố gắng khép lại quá khứ – đối diện với những vấn đề của chính mình để tự tin bước tiếp

Mình cần nuôi dưỡng sự tự tin; nuôi dưỡng năng lượng tích cực để có thể sống tích cực – hiểu được sâu thẳm bản thân mình & học cách enjoy, balance cuộc sống

Trc ngày nghỉ tết vài ngày,

Lần đầu tiên mình trải qua cảm giá phải trả giá cho những hành động bốc đồng + xốc nổi – bị bỏ lại 1 mình giữa đêm khuya gần sáng trong tình trang nửa tỉnh nửa say; khóc lóc k ngừng và bối rối k biết làm gì. Trong trạng thái túng quấn, đã có lúc muốn bước xuống đường để cho cái gì đến sẽ đến…để lại hậu quả dằn vặt người đã bỏ rơi mình..

thật may, vẫn đủ tỉnh táo để kìm bản thân lại; để k tự gây đau đớn cho bản thân … k ngu ngốc tự làm đau mình để dằn vặt người khác. Suy cho cùng, ngốc nghếch cùng cực là làm đau mình, tự có lỗi với bản thân và dằn vặt những người yêu thương mình.

Tỉnh lại, đau khổ – nhưng chưa bao giờ tỉnh táo hơn thế…Hiểu rằng mình cần sống nhẹ nhõm hơn, cần tự làm chủ cuộc đời mình; cần yêu mình, phơi phới yêu đời. Cần tập trung cho công việc; cho bản thân, cho sức khỏe. Yêu minhg, ko phụ bạc bản thân mình thì người khác mới ko phụ bạc mình.

Trong Tết,

Những ngày nghỉ Tết nhẹ nhàng, ko dằn vặt

Những ngày nhẹ bẫng ko nghĩ ngợi; ko cần lo tranh đấu, hoài nghi  hay tự chuốc khổ đau vào người

Những ngày dành thời gian cho bản thân nhiều hơn, gia đình nhiều hơn

Đôi lúc, vô thức mất ngủ vài ngày nhưng ko biết trong đầu đang nghĩ gì.

Vô thức cảm giác nhẹ nhõm quá trở thành trống rỗng

Vô thức giấc mơ chấp chới vài bóng dáng quen thuộc – nhưng mộng mị, mệt mỏi.

Trở về thực tế, lo toan với những gánh nặng đời thường của gia đình. Cãi cọ, tranh cãi, khó chịu với vài thứ áp lực. Nhưng tuyệt đối ko căng thẳng, ko stress…

Ko cần gồng mình đ sống, ko cần cố gắng để quên hay vượt qua

Nôi buồn nếu đến, cứ nhẹ nhàng nhấm nháp…rồi từ từ, mọi thứ sẽ qua

Những ngày thực sự ko vội vã…!!!

2017, 

Một năm cần lấy lại sự tự tin cho bản thân. Sự tự tin từ nội tại chứ k phải cái vỏ sôi nổi hào nhoáng tự tin bên ngoài. Sự tự tin được nuôi dưỡng bằng tinh thần, tri thức và sự yêu thương, trân trọng bản thân mình. Chỉ có thế, mình mới có thể sống một cuộc đời có ý nghĩa, ko vô ích

Một năm cần phát huy tốt hơn những bài học về chữ Nhẫn,…

Kiên nhẫn, Nhẫn nãi một chút với tất cả… bớt cái Tôi xuống – bớt đi sự nóng nảy. Tâm an – vạn sự an

Chữ Nhường,…

Vẫn biết xưa nay mình k thích tranh đấu. Nhưng chữ Nhường – Nhịn là một tráng thái khác với chữ Ko Cần – Bất Chấp – Bất cần. Là thái độ, là sự trưởng thành hơn trong suy nghĩ, phong thái và con người

Chữ Nhẹ,…

Học cách cân bằng công việc và cuộc sống. Học cách buông bỏ. Học cách thả lỏng. Sống 1 cuộc đời Nhẹ Nhõm, bớt gánh nặng do mình tự tạo ra

Suy cho cùng, vị trí xã hội, tự tôn, tự tin nó phải xuất phát từ nội tại, từ khí chất, từ bản thân. Sự công nhận của người khác chỉ là 1 phần nhỏ, rất nhỏ. Đừng bất chấp, đừng đánh mất, đừng để ánh nhìn của người khác quyết định con người mình – vị trí của mình. Lên voi xuống chó; hnay vị trí này người ta cung phụng coi trọng; ngày mai k còn giá trị họ có thể ko. Suy cho cùng, phù phiếm là phù phiếm. Nên sự Tự tin, giá trị của bạn do bạn tự quyết định – ko để người khác đánh giá hay phán xét.

Tiền tại, địa vị mình đã chẳng đặt gánh nặng – thì sự công nhận, cũng chỉ là thứ phù phiếm lắm lắm…

Hiểu thứ mình muốn, biết thứ mình cần, rành rẽ chuyện làm cs mình vui …và bước tới, phấn đấu, kiên định vì nó. Sống 1 cuộc đời nhẹ nhõm, bớt nghi kị; bớt gánh nặng và tổn thương. …

 

Image result for 2017

Chỉ là …Bình yên sắp về thôi…

Ừ thì,

Tự mình đa mang, tự huyễn hoặc mình , tự lừa dối bản thân…bằng rất nhiều thứ lý do, bằng nhiều rất rất nhiều lý do

Tự mình…chưa bao giờ biết vị trí của mình ở đâu…

Nhưng mình biết chắc chắn, tình cảm …cảm xúc là có thật…là ko thể lừa dối. Khi ở trong vòng tay 1 người khác, tình cảm hơn, trân trọng mình hơn…no feeling …

Là khi mình chợt nhận ra, No feeling …là giới hạn ko thể bước tới nữa

Trước, cứ ngỡ …ko sao hết …là cảm xúc của mình, trân trọng nó, feel nó …dấn thân bước tới dù biết sẽ Đau nhiều. Rồi khi người bên cạnh là mình , thường xuyên là mình, có thể đối phương cũng sẽ feel it…

Nhưng …1 năm rồi… hơn 1 năm rồi

Mọi thứ chỉ xấu hơn, chiều hướng tệ đi thật nhiều . Khi sự chiếm hữu, sự ghen tuông xóa mờ tất cả mọi giới hạn. Chỉ nhìn thấy những thứ xấu của nhau, chỉ muốn reject, không trân trọng những nỗ lực của nhau. Ai cũng thấy mình đang chịu đựng, đang hi sinh cho người khác thật nhiều…..là giới hạn, sắp tới tận cùng giới hạn,

Mình biết mình trẻ con, mình cư xử tệ…nhiều lúc rất tệ

Nhưng cứ tự bơm vào đầu mình là mình rất tệ hại, thực chất mình đang đánh mất bản thân mình, mình đang tự làm bản thân mình “rẻ” đi. Sợ, kiềm chế, đè nén …phát điên…đến mức tự làm Đau mình… là ranh giới, là ko thể tiếp tục. Mình ko chịu nổi bản thân mình như thế – thì chắc chắn đối phương cũng ko thể chịu nổi.

Sẵn sàng để nghe chưa ?

– No feeling?

Tại sao?

Ko thể chia sẻ, càng lúc càng cách xa. Bên cạnh ko vui, chỉ thây nặng nề…cảm xúc càng lúc càng tụt, tự đẩy nhau ra…No feeling…

Ừ thì buông tay thooy…chứ ko phải buông đôi tay nhau ra gì hết…vì đã lúc nào cùng nắm tay đâu

Chỉ là mình … Buông tay, Ko Níu giữ, Ko chạy theo…

Trước – cứ nghĩ nói Buông cũng sẽ Khó lắm

Ko chịu nổi, ko sống nổi, ko đối mặt nổi với nhau đâu

Thật ra thì, đến lúc nói ra rồi – được nghe chính miệng người ta nói chữ No Feeling …Thì cũng Nhẹ nhàng lắm

như kiểu vết cứa của chiếc dao lam – cứa nhẹ, 1 chút – xẹt qua – mà đau – rỉ máu – âm ỷ – ko vỡ òa- chỉ là âm ỷ đau

Đối mặt cũng không khó khăn lắm

Vì đã có sự chuẩn bị…cơ bản đàn bà nhạy cảm, đến tận cùng cũng đau đủ rồi … trải qua đủ rồi… tự tới lúc đó sẽ hình thành bản năng tự vệ…cũng ko khó lắm để đối mặt

Bước qua nó…

Nhanh thooy, sẽ bước qua nó

Bình yên, gọi Bình Yên trở về thooy…!!!

Image result for some people just aren't ready for you

Bản năng đàn bà…

Những ngày dưỡng thương, quanh quẩn trong căn nhà mới của Mẹ, muốn chìm trong đọc và viết, muốn thoát khỏi tiếng chuông fb messenger ám ảnh vật vã mình suốt mấy tháng qua, muốn tách mình ra khỏi với thế giới để thực sự có thể nhìn được cuộc sống của mình đang trôi đi như thế nào

Đọc lại bài viết “Đàn bà bản năng” viết về người chị bản năng của mình cách đây 2 năm

Hồi ấy, câu chuyện là chị vật vã khổ sở trong mối quan hệ với người yêu của chị ý làm mình vướng bận, khuyên nhủ – thấy chị bản năng dũng cảm, cũng thấy mù quáng nữa. Nhưng chị vẫn lựa chọn cách đi theo tiếng gọi trái tim

2 năm sau, chị đã có một khoảng thời gian sống hạnh phúc & có thêm 1 đứa con gái với chàng trai đó – Nhưng ko có một Happy Ending như cổ tích nào cả

Sau 2 năm, chàng trai đó đi du học theo yêu cầu của gia đình, và chị – 1 mình xoay sở với 2 đứa con gái. Chẳng bất ngời, chẳng thương thân gì thay cho chị ấy, chỉ thấy là cuộc sống vốn di nó thế, rồi sẽ thế. Bản năng là cần được yêu thương, rồi sẽ có người đàn ông khác tới yêu thương chị ấy – dài, ngắn chẳng quan trọng. Nhưng rồi sẽ có người khác đến, có đi hay ở lại cùng chị ấy – chỉ hi vọng ở bên cạnh chị ấy một quãng đường dài.

Chợt nhận ra, mình cũng đang có một khoảng thời gian sống bản năng – nhưng mình khác chị ý, mình chỉ bộc lộ bản năng của mình với duy nhất một người, người đàn ông mà mình yêu . Cái bản năng ấy nó cũng đảo điên lắm; cũng la hét gài rú, quẳn quại khóc lóc, chửi bới cay độc rồi lại yên tĩnh như một chú mèo con biết lỗi khi thực sự nhận ra lỗi của mình

Người đó luôn hỏi, tại sao mình có thể nice với cả thế giới , nhưng luôn dằn vặt hành hạ người đó. Nào đâu biết, mình chỉ thực sự là mình, bản năng nhất khi ở bên người đó. Dựa dẫm hoàn toàn, ỷ lại hoàn toàn – bản năng nhất, đơn thuần nhất chính là mình khi bên cạnh người đó. Cũng chính là thế, mình mong muốn nhiều nhất những phút giây bên cạnh, để không phải gồng mình lên cố gắng, để có được những phút giây bình yên thoải mái nhất. Dù cho, có thể lúc nào bên cạnh thì cũng là tranh cãi, là gây gổ, ;là rất nhiều những muộn phiền stress cho cả hai. Người đó đang phải chịu đựng mình, chịu đựng tính khí trẻ con thất thường, hay giận dỗi, nóng nảy bộc phát; ngang bướng và bảo thủ điên cuồng. Nhưng có lẽ, chịu đựng cả thế giới – gồng gánh cả quãng đời thanh xuân ko biết sống cho mình, ko biết nuông chiều chính bản thân mình. Tới khi gặp người muốn ở bên cạnh nhất, bản năng bộc phát – bao nhiêu phần con người đơn thuần nhất được bộc phát. Chẳng gồng ghánh, chẳng diễn, chỉ đơn thuần cảm thấy sao sẽ thể hiện thế thôy.

Chẳng biết sự chịu đựng này sẽ dẫn tới đâu, chỉ biết đã nhận ra  ừ thì mình cũng đang có khoảng thời gian sống bản năng lắm đây. Biết mình trẻ con mà vẫn muốn hành xử trẻ con. Biết ghen tuông đau khổ là vớ vẩn , là làm đau mình đau người nhưng vẫn không ngăn được cảm xúc. Biết tim đau, mình đau nhưng vẫn bước tới. Biết con đường phía trước tối tăm mù mịt nhưng kệ vẫn cứ đi. Biết cả đuổi theo, cố gắng đeo đuổi – có đeo đuổi tới tận cùng thì người mệt vẫn là người chạy theo mà vẫn chạy theo….

Những ao ước sống thật với cảm xúc của mình 2 năm trước – giờ đã dấn thân, đã dũng cảm bước tới

ừ thì, chẳng phải vì ko thể hay ko biết …chỉ là đến lúc, gặp đúng người, đúng thời điểm … rồi bản năng sẽ thooy thúc, con tim sẽ lấn át & lý trí sẽ đi tận đâu rồi …

Đau khổ sẽ tới, nhiều và rất nhiều nữa

Nhưng những cảm xúc, feel đến tận cùng đau khổ …. hi vọng sẽ tìm tới bến bờ hạnh phúc

Người chị của mình, sau tất cả vẫn đơn độc…vẫn chưa có một Happy Ending – mình cũng chẳng mong mình sẽ nhanh có hơn chị…

Chỉ là, đến đúng lúc, gặp đúng người… hoặc đến đúng thời điểm – Người …sẽ quay đầu lại để Trái tim cùng đập chung nhịp, nắm tay, đồng hành & mình cùng bước tới…cái gọi là bến bờ, cái gọi là Hạnh Phúc!

Linh tinh 02!

Lâu rồi ko Viết, rất lâu rồi ko Viết…

có thể do cuộc sống của mình hiện nay quá đỗi nhàm chán

một ngày 24 tiếng, tới 16 tiếng dành cho cviec rồi

1 năm 365 ngày thì có thể sẽ có khoảng 1,5 tháng dành cho đi du lịch + gia đình

thời gian còn lại chỉ xoay quanh công việc, chỉ công việc mà thôy

1 năm học được nhiều thứ xoay quanh công việc

tự thấy năng lực làm việc với con người, năng lực leader đã có thay đổi đáng kể ở mình

tự thấy mình đanh đá, khó tính, khó chiều hơn

cũng tự thấy mình chín chắn hơn trong mọi việc

nhưng cũng là 1 năm thất bại nặng nề về cs cá nhân

trừ vấn đề sức khỏe đã đc cải thiện và một số thói quen tốt chớm hình thành

ngày mai, 1 tuổi mới nữa lại tới

tự thấy mình chưa già, nhưng nhìn xung quan thấy bạn bè con cái đề huề, cũng tự biết điều hơn chút

cơ mà lâu rồi chẳng còn thói quen nhìn xung quanh mình, so sánh với bất kỳ ai nữa

luôn nghĩ, cuộc sống của mình, chỉ quan tâm tới cảm giác của mình và người thân mình là đủ. ko đòi hỏi bản thân phải làm hài lòng cả thế giới

những ngày đông lạnh, trùm chăn ở nhà với Mẹ – đôi khi chạnh lòng thương Mẹ.

những ngày trở về nhiều đau thương nhắc nhớ, Bố đi cả 03 năm rồi. Lên thăm mộ Bố, cỏ mọc xanh ngút, cắn môi thổn thức mà ko thể khóc thành tiếng,

đôi khi không thể tưởng tượng nổi Bố đã rời xa gia đình mình lâu đến thế

chỉ nghĩ, mình đi xa trở về – đâu đó vẫn sẽ gặp được Bố

như trong giấc mơ vẫn thấy vậy,

những ngày mùa đông,

nhiều sự kiện

nhiều cảm xúc

cái lạnh làm con người ta dễ mềm yếu, dễ nhạy cảm với nỗi cô đơn hơn nữa

nhưng cũng chẳng thể share

Viết cũng chỉ là những câu đứt quãng, kể lể

ko thể liền mạch

ko dám để mọi thứ liền mạch

vì nếu mọi thứ liền mạch, nó sẽ là khắc khoải đau đớn; là nức nở khôn nguôi!

…………………………………………………………..!

4 tháng – viết lại!

4 tháng,

4 tháng trôi qua nhanh như 1 cái chớp mắt

lần đầu tiên cũng là lần duy nhiết biêt cái cảm giác say xỉn thực sự là gì

– là khi khóc lóc ko cần suy nghĩ

là khi ko cần phải kìm chế cảm xúc thâtj của mình

là khi có thể trút bỏ mọi thứ…………….

 

…Khóc…

4 tháng — ko ít lần nước mặt chực rơi rồi lại nuốt nước mắt vào trong

cuộc đời này có gì bạc bẽo với mình mà phải rơi nước mắt chứ ?

 

Gắng lên…

mọi thứ chỉ cần cố gắng và nỗ lực, rồi sẽ đạt được hêts

 

gắng hết sức,

rồi đến lúc nào đó, sẽ tìm đc 1 người đủ hiểu – đủ yêu thương

rồi sẽ mở lòng, và enjoy từng phút từng giây cái cuộc đời này

 

keep moving on 🙂